Thứ Tư, 2 tháng 10, 2019

Những tháng ngày hạnh phúc, mơ mộng và ... băn khoăn tìm lối

Hà Nội 03/10/2019

Vậy là đã 2 năm 1 tháng từ ngày làm công việc cho cụ Chủ tịch Nagami của IGL Group in Hiroshima. Có thể gọi tên những tháng ngày này là những tháng ngày hạnh phúc, mơ mộng, may mắn và ... băn khoăn tìm lối.

May mắn chứ, đâu phải ai cũng làm việc trung bình tháng 1 tuần và nhận lương đủ 1,200 USD và enjoy cuộc sống với thời gian còn lại! Có thời gian cho bản thân, gia đình, cho sở thích cá nhân, sống chậm, chiêm nghiệm và ...cảm nhận được cuộc sống. Đó là hạnh phúc của mình!
Cũng nhờ đó, tâm hồn mình trẻ ra, tràn đầy nhựa sống và căng tràn thanh xuân trên khóe mắt, miệng cười, mộng mơ hơn, lãng đãng hơn. Có những ngày nằm ườn, enjoy cảm giác doing nothing, đúng  kiểu "Today I don't feel like doing anything. I just wanna lay in my bed" *(Bruno Mars)! Có những ngày được tặng/mua hoa về cắm, cắm lên, cắm xuống, xoay mãi, vần mãi mới được lọ hoa dù không đẹp mà...ưng ý! Rồi tự nhủ: đời mình có những lúc ...cắm hoa cũng thấy hạnh phúc! Có những ngày giành nguyên ngày cho 1 sở thích tự nảy sinh bất chợt: xem phim, đọc sách, dạo phố chụp ảnh, nghe nhạc, đạp xe rồi tĩnh lặng people watching. Thấy thú vị j đâu! Chợt muốn reo to, cười to: Thế mới là sống chứ! This is Life!
Nhưng cũng vì nhàn nhã, thong dong, được làm điều mình thích, nên .. đôi khi thấy băn khoăn: mình thích cái j? mình có thể làm j? có phải mình về hưu sớm quá không?
Băn khoăn này không phải 1 câu hỏi quá lớn, nhưng thi thoảng nó lại xuất hiện, lặp đi lặp lại vào 1 số ngày mà những sở thích, những người muốn gặp, những cuốn sách,... không đủ hấp dẫn, hoặc đơn giản hơn..vào những ngày mà...thời tiết không được đẹp!
Đôi khi như vậy, mình lại tìm anh "bạn cùng giường-tri kỷ" mà mình có để giãi bày tâm sự hòng nghe anh nói, anh diễn thuyết thì đúng hơn (cứ như chỉ chờ mình hỏi để tuôn ra hihi) và chốt lại mình vẫn là mình, có muôn vàn việc muốn và sẽ làm. 
Nào là học 1 nhạc cụ, chơi 1 môn thể thao, trau dồi ngoại ngữ, đọc sách về tâm linh, ...
Đơn giản vậy đấy! Mục tiêu của cả nhà mình thôi mà!
Vậy là mình ...mua sáo, học sáo và khi bắt đầu tự học được 2 bài đầu tiên...cháu zai vô cùng yêu quý đập vỡ sáo.
Mình quay lại với piano để cùng con tự học và bài đầu tiên là "Lalaland theme song". 
Chẳng phải trùng hợp sao, để bắt đầu, mình lại bắt đầu với 1 bài hát mộng mơ, trong bộ phim "Những kẻ mộng mơ" mà đại đa số những kẻ mộng mơ mới thích!

Cái băn khoăn này có lẽ sẽ xuất hiện lại vào 1 lúc nào đó. Nhưng vẫn sẽ như bây giờ, mình biết cách sống vui vẻ cùng nó. Chính mình đã nói với bạn bè mình: cuộc sống là 1 chuỗi lựa chọn, mỗi người có lựa chọn riêng, miễn sao mình hạnh phúc với lựa chọn của mình là được. Vậy đó, mình lựa chọn cuộc sống đơn giản và đủ như bây giờ. Mình Hạnh Phúc! Mình cảm thấy Đủ! Nếu vì lí do j đó, công việc hiện nay không còn và khó tìm được công việc tương tự, mình sẽ chọn 1 CV với 1 số lương vừa đủ trang trải học phí trường công cho 2 con và sinh hoạt phí của cả gia đình theo lối sống tự nhiên và tối giản như hiện nay! Thậm chí, như mình thi thoảng đùa với anh bạn zai cùng giường: em xin làm nội trợ bán thời gian, thời gian còn lại, em xin tự sống cho em!

PS: 35 tuổi nửa tháng, đang đọc dở cuốn sách trong hình! Đọc xong có thể sẽ viết review!