Thứ Năm, 6 tháng 5, 2021

Literature. C.H.Lĩnh

 CÂU CHUYỆN NƯỚC MỸ – GỬI MỘT EM BÉ Ở HÀ NỘI

Bài này thực ra là một e-mail tôi gửi cho một cô bé ở Hà nội tôi quen qua Internet khi tôi đang ở Berlin, Germany, nhưng chưa bao giờ gặp mặt. E-mail này tôi viết khi vừa đặt chân lên xứ Mỹ mới được gần ba tháng, nên có một số điều còn thiếu. Có một số vấn đề bây giờ đã trở nên lạc hậu, thiếu chính xác, vì từ đó đến nay đã có bao nhiêu nước chảy qua cầu … tôi đã từng ngang dọc khắp các nẻo đường nước Mỹ, cả miền Ðông lẫn miền Tây, có điều gần đây tôi bận quá, nên không có thời gian viết lách gì cả. Ngôn từ trong bài viết không được trau chuốt lắm, có đôi phần kiêu căng, tự mãn, mong quý độc giả lượng thứ.  (Châu Hồng Lĩnh)

Em bé,

Em hỏi anh về chuyện nước Mỹ, về việc em nghe Lê Lựu và mấy thằng giẻ rách khác kể chuyện nước Mỹ. Em ạ, anh phải nói thật với em rằng, em đừng nghe mấy thằng tự mệnh danh là nhà văn ngu dốt đó, cả đời đẽo bút ở nhà, sang Mỹ một vài tháng tích cóp được mấy đồng, không dám đi đâu, toàn kể chuyện láo toét. Từ từ anh sẽ kể chuyện thật nước Mỹ cho em nghe.

Dạo này em thế nào rồi, thi đại học có kết quả gì chưa ? Em còn thích đi làm nhà báo không?

Anh thì nói ra lại thấy xấu hổ, đi tu không trót đời, máu giang hồ lại nổi lên, thế là anh vọt qua Mỹ. Hồi mới qua Mỹ, anh ở Boston, bang Massachusetts, nơi có đại học Harvard và MIT. Sau đó anh thấy làm công tác nghiên cứu cũng chẳng ăn giải gì, nên bỏ đi làm software engineer. Hiện giờ anh đang ở thành phố New Britain, Connecticut. Mặc dù không còn làm cho tập đoàn DaimlerChrysler nữa, nhưng trung thành với truyền thống của tập đoàn, nên ở Ðức anh đi xe Mercedes, còn ở Mỹ anh đi xe Chrysler.

Từ ngày sang đây, anh đã lái xe đi hơn 15000 km (mười lăm ngàn) ngang dọc khắp 6 bang của nước Mỹ là Massachusetts (MA), Connecticut (CT), Rhodes Island (RI), New York (NY) và New Jersey (NJ), New Hampshier (NH), đã kịp xơi một vé phạt của cảnhg quen thì xe từ đằng sau chạy lại nó đâm cho tan xác. Trên highway thì lane trong cùng bên phải là chậm nhất, càng ra ngoài thì càng nhanh, thế mà có nhiều nơi nó làm LEFT EXIT, nghĩa là bắt người ta ra khỏi highway ở lane chạy nhanh nhất, thật là ngu nhất thiên hạ. Anh lái xe đi khắp châu Âu cũng chưa thấy chỗ nào quái đản như thế. Thậm chí ở New Haven có chỗ highway một bên có 3 lane thì nó làm 2 exit hai bên, chắc là để cho bệnh viện có thêm việc làm. Biển chỉ đường trên highway nó cũng làm nhà quê cực, ngay ở chỗ rẽ nó mới đặt biển, mà nhiều khi đặt ngay góc khuất, chả thấy biển đâu. Trên highway xe cộ nó phóng trăm mấy một giờ, đến chỗ rẽ mới thấy biển thì bố ai mà rẽ kịp, ai không biết đường là ngọng ngay. Trên highway ở châu Âu, cách chỗ rẽ 2km là nó đã đặt biển, sau đó cứ 200 m lại có một biển báo khoảng cách còn bao xa thì đến chỗ rẽ, thế thì người ta mới biết được chứ. Cũng may là anh quen với việc vừa lái xe vừa xem bản đồ rồi, không thì chết toi.

Cảnh sát ỡ Mỹ cũng nhà quê, muốn bắt xe phóng quá tốc độ, thì cảnh sát phải lái xe lên highway đi tuần, rồi bắt được thì phải viết vé phạt. Xe cảnh sát thì có gắn radar, vì thế sau này anh mua một cái radar detector gắn vào ô tô, thế là trong vòng bán kính mấy dặm có xe cảnh sát là anh biết ngay. Ở Ðức, trong những khu vực có giới hạn tốc độ, nó đặt camera, mình chạy quá tốc độ là nó chụp ảnh, truyền thẳng vào hệ thống máy tính trung tâm của cảnh sát, cuối tháng nó gửi vé phạt về, tài khoản ngân hàng của mình tự động sụt đi một khoản, chứ không như bọn Mỹ nhà quê này, đến tiền phạt cũng phải đi gửi bưu điện.

Lễ hội văn hóa ở đây thì hầu như không có gì. Quanh quanh khu vực New England, thậm chí kể cả ở New York city anh chả tìm thấy cái discotheque nào cho ra hồn người, nói tóm lại là thua xa châu Âu, thậm chí thua cả châu Á.

Nói về vui chơi giải trí thì phải công nhận nước Mỹ là nước nhà quê thứ nhì thế giới. Nhưng cảnh thiên nhiên ở đây rất đẹp. Vì địa lý nước Mỹ lớn, nên thiên nhiên của nó rất phong phú. Anh đã đi khắp các bãi biển dọc bờ Ðại Tây dương của bang Massachusetts, Rhodes Island và Connecticut. ở đây có những nơi nghỉ mát giống như bờ biển Ðịa Trung Hải miền nam nước Pháp, cũng có những nơi như biển Bantic phía bắc Balan, cũng có những sa mạc cát như ở Phan Thiết, Việt nam, có những vách đá đổ xuống sát bờ biển, trông rất hùng vĩ. Anh đã đến Cape Cod, thành phố nghỉ mát ở mũi đất bán đảo cực Nam MA, nơi tập trung các chiến thuyền cướp biển thời thế kỷ 17, 18. Anh đã có mặt ở trạm Marconi, là điểm gần bờ biển châu Âu nhất của nước Mỹ, nơi Marconi đã đánh đi bức điện tín xuyên đại dương đầu tiên của nước Mỹ chquy ước của xã hội loài người. Em cứ hình dung là thả một con khỉ vào trong xe ô tô như thế nào, thì một thằng đen ở New York giống y như thế, có khi còn tệ hơn. Chúng nó phóng xe lên vỉa hè, vượt đèn đỏ, đi vào đường cấm, đâm ra lung tung tứ phía từ khắp các hang cùng ngõ hẻm, bấm còi vô tội vạ, trêu cả cảnh sát. Thế mới bảo tại sao thỉnh thoảng có vụ cảnh sát khừ bọn đen. Trong đường phố thì chúng nó túm năm tụm ba, gõ xô gõ chậu nhảy nhót lung tung. Thật là một lũ khốn nạn. Theo anh cảnh sát New York như thế là còn hiền quá. Bọn trắng ở Chinatown và ở Bronx thì cũng chả hơn gì bọn đen ở Connecticut, mặc dù hồi anh mới xuống Connecticut, anh đã tưởng bọn đen ở đây là vô lại nhất thiên hạ rồi. Ðến sáng chủ nhật anh mới phóng xe về lại CT, dọc đường buồn ngủ quá, phải ra khỏi highway, chui xuống gầm cầu ngủ một tiếng. Ðến tận thứ ba mà cậu bạn đi cùng anh trong chuyến vừa rồi vẫn chưa lại người, mặc dù cậu ta không phải lái xe.

Sắp tới anh có kế hoạch làm một cú đi sâu hơn vào nội địa nước Mỹ, đến thác Niagara (thác nước lớn nhất thế giới), và đi tới Atlanta (Gorgia) thăm nhà của Scarlett O’Hara, nhưng phải chờ tìm thêm một tay lái nữa, thay nhau chạy cho nó đỡ mệt. Anh cũng đặt vé máy bay qua Las Vegas rồi, chắc cuối tháng này hoặc đầu tháng tới anh sẽ qua đó để kiếm chác một ít, gọi là bổ sung thu nhập. Trong thời gian vô công rồi nghề, chơi bời hư hỏng, anh có phát triển được một thuật toán khá hay ho để chơi với máy đánh bạc, dùng thử ở nhiều nơi thấy cũng khá tốt, nên anh muốn mang qua đó kiểm chứng xem sao. Nếu tiếp tục phát huy tốt, khéo anh bỏ quách nghề lập trình viên, chuyển qua Vegas hành nghề đánh bạc.

Công việc của anh dạo này như phò. Lúc đầu anh nghe nói viết chương trình tự động hóa hệ thống thanh toán tiền bảo hiểm cho cả nước Mỹ, nghe cũng oai oai. Bây giờ anh mới phát hiện ra cái công ty 3M phò này làm dự án cho chính phủ Mỹ, ai tuyển người vào thì sẽ được tiền cò $500, nên bọn nhân sự dắt díu cha con anh em họ hàng chúng nó vào, toàn đứa ngu như bò, thậm chí so sánh con bò với chúng nó thì con bò phải đỏ sừng vì nhục. Bọn nó 6 người làm ba tuần không bằng anh làm một tuần, làm mình đâm ra lười biếng. Hơn nữa cái dự án anh đang làm được thiết kế như khỉ, do thằng phụ trách kỹ thuật người Mỹ chả hiểu học ở cái trường đại học nào ra mà ngu kinh khủng khiếp, nghĩa là không có từ nào trong bất kỳ thứ tiếng nào trên thế giới có thể diễn tả được cái ngu của nó, do đó cái dự án này đang trên đà sụp đổ rồi. Ðem kể về thiết kế của dự án này cho thằng lập trình viên ngu nhất của Việt nam thì nó cũng cười vỡ bụng. Thế nhưng cha con chúng nó đứa nào cũng hớn ha hớn hở, cười nói vô tư, thỉnh thoảng còn nghỉ việc đi đánh golf. Lúc c;n Cali, xem tìm được việc gì là anh trốn luôn. Thực ra thì mình cũng chả muốn trốn khỏi TNC sớm như thế, mà định để đi làm cho đến hết hạn rồi hãy chuyển cho nó đàng hoàng, nhưng hoàn cảnh xô đẩy đến nước này thì đành phải tép thôi. Cũng tại nó không kiếm được cho mình cái dự án tử tế. Có gì anh sẽ thông báo tình hình sau.

Trên đây là một số chuyện ngắn gọn về hoạt động của anh kể từ hồi đặt chân sang quê hương của chủ nghĩa Ðế quốc. Ðể hôm nào anh đi Cali và Nevada về, anh sẽ kể tiếp cho em nghe về phong cảnh và con người ở hai đầu miền Ðông và miền Tây nước Mỹ. Còn em thì sao, ở nhà có gì vui không ? Hè này em có đi đâu chơi không? Hẹn gặp em ở thư sau nhé. Chúc em một ngày vui vẻ.


Quả đấm miền sơn cước

Chương 1

Một buổi chiều cuối đông khoảng cuối thập niên 80 của thế kỷ 20, trên dãy Hoàng Liên Sơn, trong ánh nắng chiều vàng nhạt, một gã thanh niên vóc người tầm thước, trạc 18, 19 tuổi, quần dõng, áo ga, chân đi giày vải, loay hoay chỉnh chỉnh, ngắm ngắm với một chiếc máy ảnh Praktica bên sườn đồi. Đối tượng trước ống kính của gã là một tốp khoảng chục người đàn ông đủ mọi lứa tuổi đang xoay trần cặm cụi đào bới trong một hố đất sâu cách đó vài ba chục mét, hì hục đổ từng xẻng đất vào một cái máng gỗ có nước chảy qua bên dòng suối. Họ là những kẻ đào vàng.

Một thanh niên trong đám đào vàng ngừng tay, ngẩng đầu lên quệt mồ hôi trán. Bỗng hắn nhận thấy có kẻ đang chĩa ống kính máy ảnh về phía mình, liền hét lớn "Đ.m., có đứa chụp ảnh." Cả đám đào vàng ngừng phắt công việc, sững lại một giây nhìn kẻ quấy rối, rồi những tiếng hô hào, chửi bới đua nhau vang lên:"Thằng này khéo là nhà báo", "Có khi nó chụp về báo cớm cũng nên", "Đánh bỏ me nó đi anh em ơi", "Đánh", "Giết" ... Tiếp ngay sau những tiếng thét, đám đào vàng ào ào nhảy lên khỏi hố, cuốc xẻng lăm lăm, xông thẳng về phía gã thanh niên cầm máy ảnh.

Gã thanh niên bừng tỉnh khỏi cơn mê nhiếp ảnh, đảo mắt nhìn quanh. Sườn đồi hoang vắng với mấy bụi cây lưa thưa, địa hình trống trải kéo dài hàng km, không biết khả năng chạy nhảy của đối phương ra sao, nếu bỏ chạy thì trước sau gì cũng bị chúng bắt kịp. Lúc đó đã mệt thì chắc chắn là ốm đòn, có khi bỏ mạng. Âu là hãy chiến đấu khi còn sung sức. Đút vội chiếc máy ảnh vào chiếc túi vải nhỏ đeo bên hông, gã thanh niên quay đầu rảo bước, tay xua xua vẻ sợ hãi "Em không làm gì. Các anh cho em xin".

Đây là một chiến thuật mà người chiến binh lừng lẫy trong lịch sử Nhật bản Miyamoto Musashi đã áp dụng hơn 300 năm trước, trong một trận chiến một chọi tám mươi mốt kẻ thù. Trong tai gã thanh niên còn văng vẳng lời dặn dò của sư phụ, vốn là một giáo viên võ thuật của Cục Cảnh vệ K10 (*) : "Trong một trận đấu với nhiều địch thủ, nếu không có địa hình địa vật để lợi dụng, thì phải giả vờ bỏ chạy. Đối phương đuổi theo sẽ có kẻ nhanh người chậm, như vậy ta có thể chia nhỏ lực lượng của chúng thành từng nhóm nhỏ để tiêu diệt. Những kẻ nhanh nhất thường là hung hăng nhất, đánh gục những đứa này là bọn còn lại rét hết. Phải ra đòn dứt khoát và tàn độc cho bọn kia sợ hãi".

Bọn đào vàng thấy thái độ hoảng hốt của gã thanh niên càng hung hăng xông tới. Gã thanh niên rảo bước chạy loanh quanh khu đồi được một đoạn ngắn, liếc mắt nhìn lại phía sau thấy hai tên hung hăng nhất đã tới rất gần, cách bọn phía sau một khoảng cách kha khá, gã liền tạt sang phải một bước, bất ngờ dừng lại. Hai tên đuổi theo hơi bất ngờ vì con thú săn đã rời khỏi đường chạy và đột nhiên dừng bước. Chúng khựng lại một phần giây đồng hồ, rồi vung cuốc, xẻng lên ... Nhưng đã quá muộn. Ngay khi vừa tạt sang phải, dừng lại, vẫn quay lưng về phía địch thủ, chân trái của gã thanh niên đã giơ thẳng lên, người quay nửa vòng, vung chân thành một đường vòng cung, bổ một đòn Lôi phong cước sấm sét vào đầu tên đào vàng phía trái gã. Chỉ nghe một tiếng khục ghê rợn, xương hàm của tên đào vàng vỡ vụn bởi cạnh bàn chân đi giày vải và hắn gục xuống không kịp kêu một tiếng. Tay của tên bên phải chưa kịp vươn hết đà chuẩn bị cho một cú vụt cuốc, thì hắn đã lãnh trọn một đòn Kim tiêu cước vào hạ bộ, lăn ra giãy đành đạch. Cách ra đòn Kim tiêu cước của gã thanh niên gia dĩ cũng có chỗ độc đáo. Trong Thiếu lâm chính tông, khi ra đòn Kim tiêu cước, người đá co đầu gối lên, lợi dụng sức bật của hông, đùi, đầu gối và cổ chân để tung ức bàn chân hoặc mũi bàn chân hoặc mu bàn chân đá thẳng ra phía trước. Gã thanh niên không co đầu gối, mà ngay khi chân trái gã kết thúc đòn Lôi phong cước, bàn chân vừa chạm đất, gã đã bật chân lên tung thẳng đòn Kim tiêu cước vào đối thủ thứ hai. Tất nhiên, lối đá này có suy giảm chút ít về lực do không tận dụng được tối đa sức bật của đầu gối, nhưng gã đã có gần một chục năm rèn luyện ròng rã, mỗi ngày đá hàng trăm ngọn cước vào bao cát, gốc cây, cột đá và đủ các loại mục tiêu, nên sự suy giảm về lực là không đáng kể. Trong khi đó, tốc độ chớp nhoáng của lối đá này là điều cực kỳ quan trọng trong những trận đấu sinh tử với nhiều địch thủ, khi mà khoảnh khắc giữa sự sống và cái chết chỉ là một phần giây đồng hồ.

Hai tên bị hạ bằng hai ngọn cước không làm giảm sự hung hãn của bọn đào vàng say máu. Ba tên ở tốp tiếp theo đang đà chạy vẫn ào ào xông lại. Gã thanh niên lạng mình về phía trái, rút chân trái về phía sau, hơi nghiêng người chuẩn bị tung ra một đòn đá. Bỗng một thanh âm đơn điệu, buồn tẻ cách đó một đoạn cất lên: "Coi chừng Lưu vân cước". Gã thanh niên nhếch mép cười khẩy : "Quá muộn", chữ "muộn" chưa dứt, ức bàn chân phải của gã đi theo một đường vòng cầu đã giáng một đòn Lưu vân cước chí tử vào xương cạnh sườn của tên chạy đầu tiên. Chỉ nghe tiếng xương gãy rắc, rồi tên này gục xuống, miệng hộc ra một búng máu. Chân phải vừa chạm đất, gã thanh niên xoay người tung tiếp một đòn Hổ vĩ cước, gót chân trái tống thẳng vào giữa ức tên thứ hai, làm tên này văng ngược về sau mấy mét, xương ức gãy nát, nằm bẹp một đống. Tên thứ ba lúc này xông lại quá gần, thấy nguy hiểm nhưng chưa kịp phản ứng thì gã thanh niên đã dùng tay trái chạm nhẹ vào tay hắn làm cản đà vung của cán xẻng, tay phải tung một đòn Nanamé Shuto Uchi chém chéo cạnh bàn tay cứng như thép nguội vào hàm đối phương. Đòn Nanamé Shuto Uchi của gã thanh niên cũng không phải là một cú chém cạnh bàn tay thông thường của Karate, mà là một đòn sát thủ. Khi cạnh bàn tay phải của gã thanh niên chặt gãy hàm đối phương, thì ngón tay cái đang chĩa ra của gã cũng móc thẳng vào mi mắt hắn làm máu chảy ròng ròng. Lòng bàn tay trái của gã thanh niên vừa tì nhẹ vào cùi chỏ của tên đào vàng để chặn đà vung của cán xẻng, giờ vuốt ngược lên phía vai hắn, kết hợp bàn tay, cánh tay trước và khuỷu tay thành một đòn Atémi hiểm ác bẻ gãy tay phải tên đào vàng thành hai đoạn. Tay phải của gã thanh niên vừa rời khỏi hàm tên đào vàng liền tóm lấy tóc hắn kéo vào gần, tay trái của gã vẫn tiếp tục khóa cánh tay đã gãy của địch thủ, gã quay lưng đánh gót phải vào hạ bộ của kẻ xấu số, tiếp tục đà xoay kê hông vào ném hắn ra xa hai mét bằng một thế Uchi Mata của môn Nhu đạo.

Đám còn lại là lũ a dua, theo đóm ăn tàn, thấy tình trạng thê thảm của bọn cầm đầu, bỏ chạy thì dở, đứng lại cũng không xong, ngần ngừ chưa quyết, thì gã thanh niên đã nhảy vọt mấy bước lùi lại phía sau thật xa, phẩy tay về phía năm thân thể đang lăn lộn, rên rỉ trên mặt đất, cất giọng khinh bỉ : "Khiêng chúng nó đi cho khỏi bẩn mắt ông!".

Nhóm đào vàng xúm lại khiêng đồng bọn líu ríu chuồn mất.

Gã thanh niên nghĩ thầm "Giờ mình cũng phải chuồn, không bọn nó về lôi thêm cha con họ hàng ra đây là bỏ cụ." Gã quay bước định đi về phía đường cái để vẫy xe bus về thị trấn, thì lại thanh âm đơn điệu, buồn tẻ khi nãy cất lên "Khá lắm." Gã thanh niên giờ đây mới nhận ra tiếng nói cảnh báo về đòn Lưu vân cước của gã không phải phát ra từ bọn đào vàng. Nhìn về phía phải cách đó vài chục thước, gã thấy một người dân tộc trạc gần 30 tuổi nằm khuất dưới tán một bụi cây dại ven đồi, chân tay duỗi thoải mái, có vẻ như đang ngái ngủ. Mặc dù đang tìm cách chuồn cho sớm, thói hài hước của gã thanh niên cũng buộc hắn phải buột ra một đoạn giễu gã vẫn quen dùng: "Cảm ơn bác đã có lời khen. Vừa nãy nhà em có làm điều gì không phải, bác làm ơn bác niệm tình bỏ quá cho, em cảm ơn. Giờ kính bác ở lại, em ngược."

- Mày định đi đâu ?

Gã thanh niên nhíu mày "việc quái gì đến nó?", nhưng rồi cũng đáp:

- Em định đi bộ ra đường cái rồi vẫy xe bus về thị trấn.

- Đây ra đường cái cũng phải 6, 7 cây số, mày đi chưa được nửa đường thì xe Minxk của bọn đào vàng đã vây kín đường ra rồi.

Hùng tâm tráng chí của gã thanh niên bồng bột nổi lên:

- Ở lại thì chắc chắn chết. Ra đi thì may ra không chết. Ai mà chả có một lần, để em đi cho sớm chợ. Nếu có làm sao, ít nhất là hai chục mạng nữa cũng sẽ theo em.

- Đồ ngu. Bây giờ mày đi theo tao về nhà cho qua tối nay, rồi mai sớm tao dẫn mày theo đường mòn ra khỏi núi ở phía bên kia, khi đó mày tha hồ mà vẫy xe đi đâu tùy thích.

Vẫn quen chửi bới người khác là đồ ngu, nhưng do tính tình hào sảng, nên khi bị chửi, gã thanh niên cũng không lấy đó làm điều. Ngẫm nghĩ mấy giây, gã gật đầu:

- Em đi theo bác.

Hai người lầm lũi đi xuyên qua mấy vạt đồi về phía dãy núi, đến một căn lều tranh cô độc nằm trên lưng chừng dốc của một vách đá. Người dân tộc lẳng lặng thổi lửa, nấu cơm, hâm nồi thịt lợn bắc sẵn trên bếp, luộc qua quít một ít rau trong vườn nhà rồi dọn tất cả ra một ván gỗ. Gã quơ tay vào góc cột lôi ra một vò rượu, rót ra hai chiếc bát sành, bảo gã thanh niên:

- Ngồi vào đây ăn cơm với tao.

Gã thanh niên vốn quen cảnh sống lang bạt kỳ hồ, nay đây mai đó nên cũng không khách sáo:

- Vâng, em xin bác.

Họ ăn uống trong im lặng.

Được một lúc, sau một bát rượu xá nùng (**), gã thanh niên bắt đầu cảm thấy thoải mái hơn, lân la bắt chuyện:

- Sao hồi chiều bác nhận ra là em sắp tung ra đòn Lưu vân cước? Sự việc xảy ra chỉ trong chớp mắt, và từ trước đến nay, đối thủ của em chỉ nhận ra Lưu vân cước khi ngọn cước đã chạm vào người.

Người dân tộc chỉ mỉm cười, lắc đầu, rót thêm rượu vào hai chiếc bát. Sau khi hai người nhấm nháp một lúc lâu, người dân tộc mới lên tiếng:

- Mày khá lắm. Chỉ tiếc cái khí của mày còn hăng quá.

Gã thanh niên giật mình, hỏi:

- Sao bác nói thế ?

Ánh mắt người dân tộc mơ màng:

- Khi ra đòn, mày muốn nuốt sống người ta.

- Trong chiến đấu, chúng nó không chết thì em chết.

- Đành rằng là thế. Nhưng cái khí của mày có thể hăng thì cũng có thể nhụt. Mày để người khác nhìn thấy cái khí của mày, thì người ta cũng có thể dùng nó để làm hại mày.

Gã thanh niên giật mình thêm lần nữa :"Vẫn biết rằng trên vùng núi phía bắc có nhiều cao thủ võ lâm, tưởng chỉ về quyền cước, không ngờ lại có người uyên bác đến bậc này.". Gã mon men gạ gẫm:

- Thế bác có lời khuyên gì cho em không? Hay bác cho em xem vài đường quyền cước cho em học hỏi?

Người dân tộc lại im lặng uống rượu. Đêm về khuya. Bỗng người dân tộc từ từ đứng dậy:

- Tao mến mày, không muốn cái khí hăng của mày cản đường tiến bộ. Tao sẽ cho mày xem một quả đấm.

Gã thanh niên vẫn còn cái bồng bột của thanh niên 18, nghĩ thầm :"Tưởng gì, một kẻ rèn luyện gần chục năm trời, qua toàn bộ bộ tay của Karate, Thiếu lâm Nam phái, 108 thế biến hóa của Vĩnh Xuân,các quả đấm của môn Quyền Anh và các thế tay của võ thuật công an thì còn lạ quái gì quả đấm." Tuy nghĩ thế, nhưng bề ngoài gã vẫn lạnh lùng, ung dung đứng dậy.

Trong căn lều chật hẹp, hai người đứng cách nhau khoảng trên hai mét. Người dân tộc lên tiếng:

- Bây giờ mày có thể dùng bất kỳ đòn thế gì tùy thích để đỡ, tao chỉ đấm mày một quả vào mặt.

Gã thanh niên mỉm cười, nghĩ thầm "Mình đã biết trước cả mục tiêu thế này thì còn gì mà đánh nữa.". Tuy thế, gã vẫn cẩn thận:

- Bác nhẹ tay cho.

Đoạn gã rút chân phải về phía sau, hai chân hơi chùng xuống, hai tay thủ phía trước theo thế tấn Trắc thân kiềm dương mã của môn Vĩnh Xuân. Người dân tộc cũng vào một thế đứng hơi chùng người, mộc mạc, trông có vẻ không ra một tư thế gì cả. Gã thanh niên nhìn thẳng vào mắt đối thủ, nghĩ thầm :" Hiện giờ mình còn ở ngoài cả tầm đá. Hắn muốn đấm tất phải tiến lại gần. Dù phản xạ của hắn nhanh đến mấy, thì mình cũng thừa thời gian dùng đòn Nami Gaeshi chặn cạnh bàn chân vào đầu gối làm hắn không tiến sát vào được, hoặc dùng một ngọn cước đá thẳng vào hắn khi hắn chưa tới tầm đấm. Hắn nói chỉ đấm một lần, mình đẩy lui hắn một lần là ổn."

Giác quan gã thanh niên cảnh giác cực độ, tinh thần tỉnh táo, thân thể thả lỏng, hơi thở điều hòa. Không gian vắng lặng,chỉ có tiếng côn trùng kêu rả rích trong đêm. Không rõ do trời đêm hay điều gì, gã thanh niên bỗng thấy nôn nao một phần giây đồng hồ, rồi gã nhận ra người dân tộc đang di chuyển vào trong tầm đấm. Một quả đấm tay phải từ từ tung ra bay thẳng vào mặt gã. Gã thanh niên nhìn thấy quả đấm từ từ tiến tới khuôn mặt mình, nhưng không kịp đỡ. Bộp một tiếng, quả đấm đập khẽ vào mặt gã. Gã thanh niên bàng hoàng sửng sốt. Đành rằng nếu quả đấm nhanh như chớp giật, gã không kịp đỡ thì ra một nhẽ. Đằng này gã thấy quả đấm bay lại từ từ, đến lúc muốn phản ứng thì lại không kịp.

Người dân tộc lui ra, bật cười thành tiếng:

- Tự nhiên như cây cỏ, như đá, như nước, như mây, thì đối thủ không thấy mày làm gì, không biết mày ở đâu, không có cách nào tránh được.

Hai người uống thêm một vài bát rượu rồi mỗi người một góc ngủ say như chết. Sáng hôm sau, người dân tộc đưa gã thanh niên xuống núi.

HẾT.

Chú thích

(*) Cục cảnh vệ K10 là đơn vị bảo vệ lãnh tụ của Việt nam. Các giáo viên võ thuật của đơn vị này hàng năm thường được gửi đi Trung quốc, Triều tiên, Nhật bản, Nga để tu nghiệp về võ thuật, chủ yếu là các đòn thế sát thủ, giết người trong nháy mắt và kỹ thuật chiến đấu cận chiến. Ngoài võ thuật và kỹ thuật sử dụng vũ khí, các giáo viên còn phải học tập về chiến thuật chiến đấu trong các địa hình khác nhau trong thành phố cũng như ở nông thôn, rừng núi ...

(**) Rượu xá nùng, có nơi còn gọi là rượu sắn lùng, sá lùng ..., tác giả truyện ngắn này đã từng lang thang khắp vùng rừng núi Tây Bắc Việt nam, thấy nhiều nơi gọi tên khác nhau, nên không biết tên nào chính xác, là loại rượu của người dân tộc được nấu bằng gạo nếp hoa vàng.

Các tình tiết khác có thể là bốc phét, nhưng riêng chi tiết về quả đấm chậm của người dân tộc, chính tác giả của truyện ngắn này đã chứng kiến vào khoảng hơn 13 năm về trước trong vùng núi rừng Hoàng Liên Sơn.