Thứ Sáu, 28 tháng 8, 2020

Ai cũng thích quà.

Ai cũng thích quà.

Mình rất thích được tặng quà, và cũng rất thích tặng quà người khác. 
Mình trân trọng tất cả những món quà được tặng và luôn biết ơn người tặng, 
kể cả là tiện tay thôi thì họ vẫn nhớ đến mình.
Với bạn bè hay những người thân yêu, mình rất thích tặng sách, những chậu cây/hoa nhỏ. 
Sách thì thôi không nói.
Tặng chậu cây làm mình có cảm giác tiếp nối, trao gửi khi người được tặng phải giành thời gian chăm sóc chúng😅.
Nhưng cũng có khi mình gây "tai nạn tặng quà" như đã tặng ai đó cuốn "Lược sử thời gian" khi cái người ta đã có là thời gian dường như ngừng trôi trên beauty face của họ! Hoặc tặng chậu hoa mà không biết người ta không biết chăm nên lại giao cho partner thành ra partner lại biết mình!!!

Trên tất cả, mình biết ơn vì mình có NHIỀU bạn, những người thân, những mối quan hệ vô tư, không toan tính, không vụ lợi, để khi mình muốn/nên tặng những món quà chỉ để nói "Cảm ơn", "Tôi quan tâm", "I do care", "Biết ơn",... mình không phải cân nhắc, đắn đo giá trị hay thời điểm tặng. Vì mình biết người được tặng cũng cảm nhận được sự quan tâm, lòng biết ơn của mình mà không phải giá trị của món quà, chậu cây, hay cuốn sách. 
Đó cũng là hạnh phúc rồi!


Thứ Hai, 24 tháng 8, 2020

Tôi tập viết

                        Tập viết

Tôi đang tập viết. 

Tôi muốn tập viết.

Viết ra những thứ tràn ngập trong đầu, cả những niềm vui và cả những nỗi niềm, cả những đam mê nhất thời và cả những điều tôi đang hướng tới.

Bắt tay vào viết, mới thấy khó quá, dù trước đây tôi từng nằm trong top học văn của lớp. Tại sao lại thế?

Vì tôi không đủ tự tin với những con chữ ít ỏi, những ý tưởng hạn chế, sắp xếp ý thiếu logic của mình chăng? 

Vì tôi không biết bắt đầu từ đâu? bắt đầu như thế nào? Có đủ hiểu để viết điều mình muốn viết?

Tại sao những người mà tôi đang đọc và học từ họ có thể viết hay như thế dù có những người xuất phát từ khối A. Họ viết những bài viết rất hay, rất logic, rất chặt chẽ và không thiếu hài hước, ý tưởng, tạo động lực cho người khác. Còn tôi. cũng như trước luyện viết essay, thường không biết mình muốn viết cái j, lúc biết rồi không biết phải làm sao để người đọc hiểu điều mình muốn truyền đạt.

Khả năng hơn 8 điểm văn thi ĐH của tôi đâu rồi? Phải chăng đó là học đối phó? học để thi? chứ k dạy cho tôi kỹ năng viết?Vậy tự học thì sao?

Tôi sẽ tự học viết. Mỗi ngày 1 mẩu nhỏ thôi. Tôi hứa với bản thân. Kể từ hôm nay 25/8/2020.

Bắt đầu từ đâu ư? ➜Từ cái tôi muốn viết/cái tôi đang nghĩ/băn khoăn/tâm đắc

Bắt đầu như thế nào ư? ➜Từ việc mở laptop, điện thoại hoặc cuốn sổ mà tôi đã chuẩn bị

Không đủ tự tin với con chữ ít ỏi ➜ Kệ đi, ít thì viết ít

Ý tưởng hạn chế? ➜ Có ý tưởng nào viết ý tưởng ấy

Thiếu logic? ➜ Viết journaling trước để luyện dần đi

Một số ý tưởng để viết dần

1. Trekking: why and how

2. Reading: yêu rồi chán

3. Thiền. Tu tập. Tu sửa tâm tính

4. Giáo dục con: khó quá mà vẫn phải bước đi

5. Du lịch (kể cả qua ảnh, internet)

6. Sống đơn giản

7. Dám ước mơ

8.  How to Tiết kiệm 

9. Music 

今日、こんな短いブログを書けて良かった。


Thứ Tư, 2 tháng 10, 2019

Những tháng ngày hạnh phúc, mơ mộng và ... băn khoăn tìm lối

Hà Nội 03/10/2019

Vậy là đã 2 năm 1 tháng từ ngày làm công việc cho cụ Chủ tịch Nagami của IGL Group in Hiroshima. Có thể gọi tên những tháng ngày này là những tháng ngày hạnh phúc, mơ mộng, may mắn và ... băn khoăn tìm lối.

May mắn chứ, đâu phải ai cũng làm việc trung bình tháng 1 tuần và nhận lương đủ 1,200 USD và enjoy cuộc sống với thời gian còn lại! Có thời gian cho bản thân, gia đình, cho sở thích cá nhân, sống chậm, chiêm nghiệm và ...cảm nhận được cuộc sống. Đó là hạnh phúc của mình!
Cũng nhờ đó, tâm hồn mình trẻ ra, tràn đầy nhựa sống và căng tràn thanh xuân trên khóe mắt, miệng cười, mộng mơ hơn, lãng đãng hơn. Có những ngày nằm ườn, enjoy cảm giác doing nothing, đúng  kiểu "Today I don't feel like doing anything. I just wanna lay in my bed" *(Bruno Mars)! Có những ngày được tặng/mua hoa về cắm, cắm lên, cắm xuống, xoay mãi, vần mãi mới được lọ hoa dù không đẹp mà...ưng ý! Rồi tự nhủ: đời mình có những lúc ...cắm hoa cũng thấy hạnh phúc! Có những ngày giành nguyên ngày cho 1 sở thích tự nảy sinh bất chợt: xem phim, đọc sách, dạo phố chụp ảnh, nghe nhạc, đạp xe rồi tĩnh lặng people watching. Thấy thú vị j đâu! Chợt muốn reo to, cười to: Thế mới là sống chứ! This is Life!
Nhưng cũng vì nhàn nhã, thong dong, được làm điều mình thích, nên .. đôi khi thấy băn khoăn: mình thích cái j? mình có thể làm j? có phải mình về hưu sớm quá không?
Băn khoăn này không phải 1 câu hỏi quá lớn, nhưng thi thoảng nó lại xuất hiện, lặp đi lặp lại vào 1 số ngày mà những sở thích, những người muốn gặp, những cuốn sách,... không đủ hấp dẫn, hoặc đơn giản hơn..vào những ngày mà...thời tiết không được đẹp!
Đôi khi như vậy, mình lại tìm anh "bạn cùng giường-tri kỷ" mà mình có để giãi bày tâm sự hòng nghe anh nói, anh diễn thuyết thì đúng hơn (cứ như chỉ chờ mình hỏi để tuôn ra hihi) và chốt lại mình vẫn là mình, có muôn vàn việc muốn và sẽ làm. 
Nào là học 1 nhạc cụ, chơi 1 môn thể thao, trau dồi ngoại ngữ, đọc sách về tâm linh, ...
Đơn giản vậy đấy! Mục tiêu của cả nhà mình thôi mà!
Vậy là mình ...mua sáo, học sáo và khi bắt đầu tự học được 2 bài đầu tiên...cháu zai vô cùng yêu quý đập vỡ sáo.
Mình quay lại với piano để cùng con tự học và bài đầu tiên là "Lalaland theme song". 
Chẳng phải trùng hợp sao, để bắt đầu, mình lại bắt đầu với 1 bài hát mộng mơ, trong bộ phim "Những kẻ mộng mơ" mà đại đa số những kẻ mộng mơ mới thích!

Cái băn khoăn này có lẽ sẽ xuất hiện lại vào 1 lúc nào đó. Nhưng vẫn sẽ như bây giờ, mình biết cách sống vui vẻ cùng nó. Chính mình đã nói với bạn bè mình: cuộc sống là 1 chuỗi lựa chọn, mỗi người có lựa chọn riêng, miễn sao mình hạnh phúc với lựa chọn của mình là được. Vậy đó, mình lựa chọn cuộc sống đơn giản và đủ như bây giờ. Mình Hạnh Phúc! Mình cảm thấy Đủ! Nếu vì lí do j đó, công việc hiện nay không còn và khó tìm được công việc tương tự, mình sẽ chọn 1 CV với 1 số lương vừa đủ trang trải học phí trường công cho 2 con và sinh hoạt phí của cả gia đình theo lối sống tự nhiên và tối giản như hiện nay! Thậm chí, như mình thi thoảng đùa với anh bạn zai cùng giường: em xin làm nội trợ bán thời gian, thời gian còn lại, em xin tự sống cho em!

PS: 35 tuổi nửa tháng, đang đọc dở cuốn sách trong hình! Đọc xong có thể sẽ viết review!


Thứ Ba, 9 tháng 7, 2019

North & South (Elizabeth Gazkell)

NORTH & SOUTH 

Thật tình cờ khi mình biết đến cuốn sách và bộ phim - chuyển thể của BBC 2004 sau khi xem lại Pride & Prejusdice 1995.
Bị thuyết phục ngay từ rate, review trên IMDB và lùng sục khắp nơi để có thể xem.
Ngày đầu tiên, hoàn toàn thất vọng khi không có link phim nào có vietsub hay cả bản gốc.
Ngày 2, háo hức khi tìm ra link HD dù là bản EN và xem liền tù tì (may quá lũ nhóc về quê chưa lên, được tự do nằm cạnh chồng ôm laptop, điện thoại)
https://www6.123movies.st/watch/north-south.wpr7/y27ynz


Nhưng bản EN xem có những đoạn không hiểu huhu. Lên IMDB tìm tiếp các câu quotes để hiểu xem họ nói j, đọc review của các bạn nước ngoài ... thật thỏa mãn, thật vui khi bao nhiêu người có cảm nhận như mình mà họ viết được ra hay quá!
Rồi lần mò, sung sướng k tả được khi tìm được link của các fan cuồng tự chép lại screen play, mình lại đọc ngấu nghiến và vừa xem lại 1 số đoạn chưa hiểu để đối chiếu.
http://northandsouth2004.com/

Ngay từ khi mới xem vài cảnh trên youtube, đọc review mà chưa có j trong tay để ngấu nghiến, mình k tìm nổi truyện bản dịch VN nên đã không ngại ngần mà đặt luôn truyện bản EN trên Tiki và chờ đợi. Cảm ơn shipper tình nguyện miễn phí đã ship sách cho mình vào 1 ngày mưa, trong cái tuần mà mình bận như điên, nhưng vẫn thức đêm hôm xem phim, đọc truyện, xem đi xem lại, đọc đi đọc lại những đoạn tâm đắc, những nỗi niềm của Mr. Thornton, cảm xúc của Margaret, những định kiến và niềm kiêu hãnh khiến sau khi tỏ tình thất bại, họ dường như không bao giờ còn ở chung 1 trang sách cho tới trang cuối cùng.
Nhiều người so sánh với Pride and Prejusdice (Jane Austen) và mình cũng có cảm giác như thế, nhưng với mình North & South còn hơn như vậy khi mà mâu thuẫn về quan điểm được đẩy lên đỉnh điểm của cả 2 phía. South biểu tượng của những j xưa cũ, nhẹ nhàng, yên bình. North biểu tượng cho tương lai, cho những đấu tranh với cái mới, ... trong bối cảnh CM công nghiệp đang bắt đầu ở toàn Đế chế Anh thời đó.
Với 1 người có vốn EN dở ẹc như mình mà phải lùng sục đọc, xem bản EN một cách ngấu nghiến như vậy, với lượng fan làm nguyên web của BBC bị thất thủ và tự 1 web về bộ phim, tự typing lại screenplay như vậy, hoàn toàn có thể tự tin giới thiệu cho bất cứ người bạn nào của mình vì nó không đơn thuần là 1 câu chuyện tình lãng mạn.
Mình biết mình sẽ còn đọc lại, xem lại và vẫn sẽ xúc động với những tình tiết của truyện hay những biến thể mới của bộ phim mà BBC đã làm cực kỳ xuất sắc, thậm chí cái kết còn touched hơn cả bản gốc! (tuy nụ hôn ngọt ngào nơi ga tàu không phù hợp với bối cảnh những năm cuối TK 18, nhưng cực kỳ là romantic)

Đoạn kết cho những ai chưa đọc'

Mr. Thornton did not speak, and she went on looking for some paper on which were written down the proposal for security; for she was most anxious to have it all looked upon in the light of mere business arrangement, in which the principal advantage would be on her side. vWhile she sought for this paper, her  very heart-pulse was arrested by the tone in which Mr.Thornton spoke. His voice was horse and trembling with tender passion, as he said :
 " Margaret!"
For an instant she looked up; and then sought to veil her luminous eyes by dropping her head on her hands. Again, stepping nearer, he besought her with another tremulous eager call upon her name.
"Margaret!"
Still lower went the head; more closely hidden was the face, almost resting on the table before her. He came closer to her. He knelt by her side, to bring his face to a level with her ear; and whispered-panted out the words:
" Take care- If you do not speak- I shall claim you as my own in some strange presumptuous way- Send me away at one, if I must go- Margaret!-"
At this third call, she turned her face, still cover with her small white hands, toward him ad laid it on his shoulder, hiding it even there; and it was too delicious to feel her soft cheek against his, for him to wish to see either deep blushes or loving eyes. He clasped her close. But they both kept silence. At length she murmured in a broken voice:
" Oh, Mr, Thornton, I am not good enough"
"Not good enough! Don't mock my deep feeling of unworthiness"
After a minute or two, he gently disengaged her hands of her face, and laid her arms as they once been placed to protect him from the rioters.
" Do you rememeber, love ?" he murmured. " And how I requited you with insolence the next day?"
" I remember how I wrongly spoke to you- that is all"
" Look here ! Lift up your head. I have something to show you!". She slowly faced him, glowing with beautiful shame.
" Do you know these roses ?" he said, drawing his pocket-book, in which were treasured up some dead flowers.
"No!", she replied with innocent curiosity. " Did I give them to you ?"
"No! Vanity, you did not. You may have worn sister roses very probably"
She looked at them, wondering for a minute, then she smiled a little as she said -
" They are from Helstone, are they not! I know the deep indentation around the leaves. Oh! have you been there? When you were there? "
" I wanted to see the place where Margaret grew to what she is, even at the worst time of all, when I had no hope of ever calling her mine. I went there on my return from Havre"
" You must give them to me" she said, trying to take them out of his hand with gentle violence.
"Very well. Only you must pay me for them !"
" How shall I ever tell aunt Shaw?" She whispered, after sometimes of delicious silence.
" Let me speak to her"
"Oh no! I owe it to her- but what will she say ?"
" I can guess. Her first exclamation will be : That man!"
"Hush", said Margaret, " or I shall try and show you your mother's indignant tone as she says : That woman!"
 

Thứ Năm, 16 tháng 5, 2019

Japan Spring 2019 - さくら満開




Những năm tháng thanh xuân - tuổi 34

Những ngày tháng thanh xuân tuyệt đẹp

Cảm ơn cuộc đời đã và đang cho mình những năm tháng hạnh phúc, đầy may mắn và tràn trề sức trẻ này.
Cảm ơn công việc tốt đã giúp mình có được thời gian giành riêng cho bản thân, mình thực sự trân quý những năm tháng với công việc này!
Mình có thể enjoy công việc làm nội trợ toàn phần, đưa đón con đi học, dạy con TA trong chừng mực kiên nhẫn nhỏ bé của mình, đọc sách, xem phim, đi du lịch, running, trekking, hiking, camping.
Trải nghiệm cơn mưa đêm ở Xuân Sơn khi camping cùng nhà chị Yến - Phong, nhà chị Trang- Hưng thật là vô giá!
Trải nghiệm sakura mankai ở Miyazima - di sản thế giới cũng là vô giá cho một người luôn muốn dịch chuyển như mình.
Đúng là tuổi trẻ không ở trên khuôn mặt, khóe mắt hay miệng cười mà ở trong tâm hồn của mỗi chúng ta.

04-08/04/2019: Japan Spring
14/4/2019: Ecopark first running - 10km - 75 min
29/4/2019: Xuan Sơn National Park camping

Dự định tiếp theo Dù bay và trekking mùa thu 2019!
Yes, I am living a full life with my way!



Thứ Ba, 24 tháng 7, 2018

MUSIC OF THE NIGHT

Khi bạn được anh người yêu đưa - đón và bạn có thể ngồi 1 mình trong phòng hòa nhạc cùng rất  nhiều khán giả khác để tập trung và tạm quên thế giới hiện tại trong 1 buổi tối - bạn biết rằng bạn được yêu. Bạn được anh người yêu và bản thân bạn yêu Bạn! 

Nhạc thính phòng vẫn còn khá mới mẻ với mình nhưng mình yêu những giai điệu, âm sắc đấy. Mình yêu tiếng piano thánh thót, yêu tiếng violin réo rắt, yêu tiếng viola thâm trầm, yêu tiếng du dương của cây đàn cello với những đường cong tuyệt mĩ! tất cả tạo nên một không gian tràn ngập âm sắc mà mình hoàn toàn thả hồn vào.

Để có thể hiểu và cảm nhận hơn nữa, mình chắc chắn cần thời gian nghe, đọc và hiểu nhiều hơn nữa.
Sẽ không đơn giản bởi đây được gọi là thể loai nhạc bác học. Nhưng không phải là vấn đề vì mình có Tình Yêu!