Thứ Năm, 24 tháng 12, 2020

Nhím - dạy con quá khó

 Dear Nhím

Mẹ viết bức thư này cho mẹ. Mẹ cảm thấy hành trình cùng con thật khó! Con thông minh, sắc xảo, suy nghĩ quá già dặn nhưng lại khá ích kỷ, quá quyết đoán tới mức tiêu cực.

Điển hình như hôm nay, ngày 24/12 rồi, tối qua về VT cưới dì Hồng nhà ông Tuyên, xuống HN lúc 9:10 tối, con k học và chỉ kịp tắm rồi đi ngủ, hẹn giờ dậy học sớm rất tự giác. Mẹ tin tưởng và tự hào về con. Vậy nhưng, sáng nay, con dậy, tìm k thấy bút (Mon dấu) và con lục tung nhà, ầm ầm, ném đồ...khiến cả nhà căng thẳng, con nói chuyện giận dữ, xấc xược đòi mẹ bút v vẻ mặt y cô Tiến khi giận. Mẹ shock. Giận. Thất vọng vì mẹ k thể làm con tốt hơn. Bố đã tát con cho con tỉnh táo, rồi nhẹ nhàng phân tích cho con.

Mẹ không biết nói j thêm, làm j nữa. Mẹ giận mình. Chán nản v cách mẹ đã làm. Mẹ luôn nghĩ mình có con khi còn trẻ 25t nên học từ từ. Khi con 3tuoi, mẹ đã bất lực mà đánh con, mang con ra xe rác, đuổi con ra cổng - điều mẹ vẫn dằn vặt tới tận bjo. Mẹ không biết phải làm sao.

Bây giờ, con đi học về, chào mẹ rồi đóng cửa phòng. Mẹ chỉ có thể im lặng hờn dỗi bản thân và thế giới vì mẹ sợ bjo mẹ mà nói ra lại nói lời khó nghe, lại càm ràm và càng tồi tệ.

Mẹ yêu con, đó là điều không thể phủ nhận. Nhưng mẹ lo lắng: mẹ yêu đúng cách chưa? Mẹ biết mẹ chưa làm đủ tốt, mẹ k giỏi giang homeschool được như nhiều mẹ khác. Phải chăng mẹ để con xa mẹ ở v ngoại khi mẹ có bầu và sinh em Mon nên mẹ con mình bị cách xa nhau? Mẹ thực sự bí vào lúc này. Nói hay không? Nói j? Mẹ sợ đối mặt v con, sợ nhìn con vênh mặt và càng sợ hơn khi nhìn con khóc.

Yêu con!

Mẹ sẽ cố gắng làm mẹ minh triết. Mẹ đang học. Hãy cho mẹ thời gian con nhé!







Thứ Tư, 2 tháng 12, 2020

Em Nhi K tuyến giáp

Hôm nay đưa em Nhi đi khám viện Nội Tiết TW 2, vật vã nguyên 1 ngày 5h chiều vẫn chưa xong. May gặp Bs Quỳnh bạn CHV nên nhờ cậy giúp.

Đến viện mới thấy đúng là chiếc giường đắt nhất là giường bệnh, dịch vụ ít muốn được/phải dùng nhất là dịch vụ y tế!

Vậy nên phải sống đúng sống đủ, sống tỉnh thức để có cuộc sống có chất lượng, nhiều ý nghĩa, thật đủ đầy và trọn vẹn.

2.12.2021


Thứ Tư, 25 tháng 11, 2020

自分らしく生きること

 世の中知らない事だらけだから面白い!

それで、自分らしく生きることは大変大事ですね。

Thứ Hai, 23 tháng 11, 2020

HÔN NHÂN ĐANG CÓ VẤN ĐỀ?!

 Hôm nay, sau nhiều ngày băn khoăn, suy nghĩ, ám ảnh, tự vấn,... kể từ khi Trekking Tà Chì Nhù về, mình đã gọi điện và nói vắn tắt về vấn đề của 2 vợ chồng đó là HÔN NHÂN ĐANG CÓ VẤN ĐỀ! HY VỌNG CÙNG NGỒI LẠI VÀ CHIA SẺ CẢM

Chẳng biết có ích j không nhưng nói ra được cũng thấy thoải mái hơn, nhẹ nhàng hơn.

Mong rằng mọi chuyện sẽ đc giải quyết, chia sẻ và nói ra, rằng chúng ta có thể tìm được tiếng nói chung như vốn có.

Thứ Bảy, 21 tháng 11, 2020

Marathon Ha Long 20201122

Halong Bay Heritage Marathon 2020

1 ngày, chồng hỏi: why vợ chạy marathon? Chạy làm gì nhỉ?

Lúc đầu, mình định nghiêm túc trả lời câu hỏi của chồng, nhưng chợt nhận ra anh đâu có ý hỏi thật. Vậy nên, cười cho qua chuyện😊.

Vậy, mình chạy làm j? 👻

- Vượt qua giới hạn của bản thân. Giống Trekking, chạy cũng là một cách mình vượt qua giới hạn bản thân, vượt qua con lười ấu trĩ bên trong mình. Mỗi lần chạy, dù ngắn hay dài, mình đều cảm thấy đã vượt qua được cái mình trì trệ của hôm qua.

- Sống trọn vẹn. Biết cuộc sống này không dài và có quá nhiều điều phù phiếm. Vậy nên, trong khả năng có thể, làm trọn vẹn những điều muốn làm, sống trọn vẹn (dù có bị phê bình là hời hợt đi nữa)

- Hạnh Phúc tự thân --> con gái sẽ nhìn và cảm được rằng có nhiều điều con có thể làm, không phải chỉ giới hạn ở những j người khác nói con được làm!

- Giao lưu bạn bè, khám phá những miền đất mới, để thấy rằng thế giới thật rộng lớn, nhiều người tài, mình có nhiều bạn tốt, có quá nhiều điều có thể học hỏi

Lần chạy này cách ngày trek Tà Chì Nhù 3 tuần nhưng không luyện tập được ngày nào. Tuy vậy, vẫn hy vọng mình có thể vượt 10km với nỗ lực của bản thân. ✨

🌼Love myself!🌼


Thứ Sáu, 28 tháng 8, 2020

Ai cũng thích quà.

Ai cũng thích quà.

Mình rất thích được tặng quà, và cũng rất thích tặng quà người khác. 
Mình trân trọng tất cả những món quà được tặng và luôn biết ơn người tặng, 
kể cả là tiện tay thôi thì họ vẫn nhớ đến mình.
Với bạn bè hay những người thân yêu, mình rất thích tặng sách, những chậu cây/hoa nhỏ. 
Sách thì thôi không nói.
Tặng chậu cây làm mình có cảm giác tiếp nối, trao gửi khi người được tặng phải giành thời gian chăm sóc chúng😅.
Nhưng cũng có khi mình gây "tai nạn tặng quà" như đã tặng ai đó cuốn "Lược sử thời gian" khi cái người ta đã có là thời gian dường như ngừng trôi trên beauty face của họ! Hoặc tặng chậu hoa mà không biết người ta không biết chăm nên lại giao cho partner thành ra partner lại biết mình!!!

Trên tất cả, mình biết ơn vì mình có NHIỀU bạn, những người thân, những mối quan hệ vô tư, không toan tính, không vụ lợi, để khi mình muốn/nên tặng những món quà chỉ để nói "Cảm ơn", "Tôi quan tâm", "I do care", "Biết ơn",... mình không phải cân nhắc, đắn đo giá trị hay thời điểm tặng. Vì mình biết người được tặng cũng cảm nhận được sự quan tâm, lòng biết ơn của mình mà không phải giá trị của món quà, chậu cây, hay cuốn sách. 
Đó cũng là hạnh phúc rồi!


Thứ Hai, 24 tháng 8, 2020

Tôi tập viết

                        Tập viết

Tôi đang tập viết. 

Tôi muốn tập viết.

Viết ra những thứ tràn ngập trong đầu, cả những niềm vui và cả những nỗi niềm, cả những đam mê nhất thời và cả những điều tôi đang hướng tới.

Bắt tay vào viết, mới thấy khó quá, dù trước đây tôi từng nằm trong top học văn của lớp. Tại sao lại thế?

Vì tôi không đủ tự tin với những con chữ ít ỏi, những ý tưởng hạn chế, sắp xếp ý thiếu logic của mình chăng? 

Vì tôi không biết bắt đầu từ đâu? bắt đầu như thế nào? Có đủ hiểu để viết điều mình muốn viết?

Tại sao những người mà tôi đang đọc và học từ họ có thể viết hay như thế dù có những người xuất phát từ khối A. Họ viết những bài viết rất hay, rất logic, rất chặt chẽ và không thiếu hài hước, ý tưởng, tạo động lực cho người khác. Còn tôi. cũng như trước luyện viết essay, thường không biết mình muốn viết cái j, lúc biết rồi không biết phải làm sao để người đọc hiểu điều mình muốn truyền đạt.

Khả năng hơn 8 điểm văn thi ĐH của tôi đâu rồi? Phải chăng đó là học đối phó? học để thi? chứ k dạy cho tôi kỹ năng viết?Vậy tự học thì sao?

Tôi sẽ tự học viết. Mỗi ngày 1 mẩu nhỏ thôi. Tôi hứa với bản thân. Kể từ hôm nay 25/8/2020.

Bắt đầu từ đâu ư? ➜Từ cái tôi muốn viết/cái tôi đang nghĩ/băn khoăn/tâm đắc

Bắt đầu như thế nào ư? ➜Từ việc mở laptop, điện thoại hoặc cuốn sổ mà tôi đã chuẩn bị

Không đủ tự tin với con chữ ít ỏi ➜ Kệ đi, ít thì viết ít

Ý tưởng hạn chế? ➜ Có ý tưởng nào viết ý tưởng ấy

Thiếu logic? ➜ Viết journaling trước để luyện dần đi

Một số ý tưởng để viết dần

1. Trekking: why and how

2. Reading: yêu rồi chán

3. Thiền. Tu tập. Tu sửa tâm tính

4. Giáo dục con: khó quá mà vẫn phải bước đi

5. Du lịch (kể cả qua ảnh, internet)

6. Sống đơn giản

7. Dám ước mơ

8.  How to Tiết kiệm 

9. Music 

今日、こんな短いブログを書けて良かった。