Dear Nhím
Mẹ viết bức thư này cho mẹ. Mẹ cảm thấy hành trình cùng con thật khó! Con thông minh, sắc xảo, suy nghĩ quá già dặn nhưng lại khá ích kỷ, quá quyết đoán tới mức tiêu cực.
Điển hình như hôm nay, ngày 24/12 rồi, tối qua về VT cưới dì Hồng nhà ông Tuyên, xuống HN lúc 9:10 tối, con k học và chỉ kịp tắm rồi đi ngủ, hẹn giờ dậy học sớm rất tự giác. Mẹ tin tưởng và tự hào về con. Vậy nhưng, sáng nay, con dậy, tìm k thấy bút (Mon dấu) và con lục tung nhà, ầm ầm, ném đồ...khiến cả nhà căng thẳng, con nói chuyện giận dữ, xấc xược đòi mẹ bút v vẻ mặt y cô Tiến khi giận. Mẹ shock. Giận. Thất vọng vì mẹ k thể làm con tốt hơn. Bố đã tát con cho con tỉnh táo, rồi nhẹ nhàng phân tích cho con.
Mẹ không biết nói j thêm, làm j nữa. Mẹ giận mình. Chán nản v cách mẹ đã làm. Mẹ luôn nghĩ mình có con khi còn trẻ 25t nên học từ từ. Khi con 3tuoi, mẹ đã bất lực mà đánh con, mang con ra xe rác, đuổi con ra cổng - điều mẹ vẫn dằn vặt tới tận bjo. Mẹ không biết phải làm sao.
Bây giờ, con đi học về, chào mẹ rồi đóng cửa phòng. Mẹ chỉ có thể im lặng hờn dỗi bản thân và thế giới vì mẹ sợ bjo mẹ mà nói ra lại nói lời khó nghe, lại càm ràm và càng tồi tệ.
Mẹ yêu con, đó là điều không thể phủ nhận. Nhưng mẹ lo lắng: mẹ yêu đúng cách chưa? Mẹ biết mẹ chưa làm đủ tốt, mẹ k giỏi giang homeschool được như nhiều mẹ khác. Phải chăng mẹ để con xa mẹ ở v ngoại khi mẹ có bầu và sinh em Mon nên mẹ con mình bị cách xa nhau? Mẹ thực sự bí vào lúc này. Nói hay không? Nói j? Mẹ sợ đối mặt v con, sợ nhìn con vênh mặt và càng sợ hơn khi nhìn con khóc.
Yêu con!
Mẹ sẽ cố gắng làm mẹ minh triết. Mẹ đang học. Hãy cho mẹ thời gian con nhé!