KHÍ CÔNG CĂN BẢN
1. Khí công là gì?
Là phương pháp dưỡng sinh, chữa bệnh để cơ thể mạnh khỏe, kéo dài tuổi thọ.
2. Lợi ích của khí công?
- Phòng tránh bệnh tật
- Chữa các loại bệnh tật
- Chuyển đổi quy luật “Sinh – Lão – Bệnh – Tử” thành “Sinh – Lão – Tử”.
Người tập khí công đạt thành tựu sẽ chết vì già, không chết vì bệnh tật.
3. Chỉ yếu và phương pháp.
“Bế tinh, dưỡng khí, tồn thần, thanh tâm, quả dục, thủ chân, luyện hình”
3.1. Bế tinh:
Tinh là các chất tinh hoa do cơ thể chắt lọc từ việc ăn uống, hít thở và sinh hoạt hàng ngày. Một phần tinh sẽ được dùng để nuôi dưỡng cơ thể, một phần tinh sẽ được chuyển hóa thành “khí” và một phần được chuyển hóa thành “tinh dịch” để sử dụng cho việc sinh hoạt tình dục.
Như vậy con đường thất thoát tinh chính là thông qua việc sinh hoạt tình dục. Nếu sinh hoạt tình dục vô độ thì tinh tập trung vào việc sinh tinh sẽ làm ảnh hưởng đến việc nuôi dưỡng cơ thể và đặc biệt là việc sinh khí.
Bế tinh có nghĩa là không sử dụng tinh một cách bừa bãi. Nhiều người lý luận rằng … nếu không sinh hoạt tình dục thì tinh thừa cũng sẽ bị xuất ra trong khi nằm ngủ gọi là “mộng tinh”. Bế tinh không có nghĩa là hoàn toàn cấm việc sinh hoạt tình dục, nếu vậy thì con cháu sẽ từ đâu mà ra; phải hiểu việc bế tinh là sinh hoạt tình dục vừa phải, hợp lý (không phung phí, không gắng sức).
Trong trường hợp lâu ngày không sinh hoạt tình dục, tinh thừa thì làm thế nào để tránh việc mộng tinh gây thất thoát, lãng phí; để khắc phục việc này người xưa đã hướng dẫn ăn uống thanh đạm và tập luyện khí công.
Bế tinh bằng cách tập luyện các bài tập cho tủy/ thận thay vì chuyển hóa tinh thành tinh dịch thì chuyển thành khí (thông qua mệnh môn).
3.2. Dưỡng khí:
Khí (viết tắt của chân khí) ở đây có thể hiểu là phần “không khí” ở bên trong các phần rỗng của cơ thể của con người. Các phần rỗng này luôn tồn tại một lượng “không khí” phù hợp để cân bằng với áp suất không khí bên ngoài, nếu có sự mất cân bằng xảy ra thì cơ thể sẽ phát sinh ra bệnh tật, đau yếu.
Khí này gồm 2 phần là khí tiên thiên và khí hậu thiên. Khí tiên thiên là do cấu tạo của con người, có sẵn từ khi sinh ra; ngay sau khi sinh ra, con người phải tự nạp hoặc xả bớt để điều chỉnh áp suất cho phù hợp với môi trường. Thông thường thì cơ thể phải bổ sung thêm (do quá trình sinh trưởng, lớn lên thì cần phải bổ sung); phần khí bổ sung thêm này được gọi là khí hậu thiên.
Những người bình thường thì khí hậu thiên được bổ sung từ tinh, những người tập luyện khí công đến độ mở được các huyệt đạo thì khí hậu thiên được bổ sung từ bên ngoài. Khi cơ thể bị mất cân bằng về áp suất thì người luyện khí công sẽ tự mở các huyệt đạo để làm cân bằng trở lại một cách nhanh chóng; do đó dễ hiểu là những người thường xuyên luyện tập võ thuật và khí công hầu như không có bệnh tật gì, họ sống mạnh khỏe cho đến khi chết vì già.
Ngoài ra, còn có thể hiểu dưỡng khí là cần nuôi dưỡng tâm khí hiền hòa, quân bình với âm dương/ trời đất/ người vật …
Dưỡng khí bằng việc tập luyện các bài tập động khí công/ tĩnh khí công.
3.3. Tồn thần:
Có thể hiểu thần là thần thái của một người. Có người nhìn vào tự nhiên mình thấy tôn trọng/ kính trọng/ sợ hãi/ khinh thường … đó chính là cái thần của mỗi người khác nhau.
Thần thái của mỗi người chủ yếu do luyện tập/ học hành mà thành. Nếu con người không học hành, rèn luyện đến nơi/ đến chốn thì thần thái nào có đáng kể gì.
Tinh lực dồi dào, khí lực sung mãn là 2 yếu tố cơ bản để làm cho thần thái được ung dung/ tự tại.
Để bảo tồn và phát huy thần khí/ thần lực/ thần thái thì cần phải liên tục học hỏi/ rèn luyện để có được bản lãnh “trên thông thiên văn, dưới tường địa lý”. Trường hợp không thể trên thông thiên văn, dưới tường địa lý thì cũng phải phấn đấu trở thành một chuyên gia/ nghệ nhân hàng đầu trong nghề nghiệp của mình.
3.4. Thanh tâm:
Tâm tức là tâm hồn/ là những suy nghĩ của con người, nếu không biết cách suy nghĩ thì có thể dẫn đến tâm thần/ cuồng loạn.
Thanh tâm có thể hiểu là cần phải giữ cho tâm hồn trong sáng, giữ mình trong sạch các công việc cần phải hợp lý và hợp pháp thì mới nên làm.
3.5. Quả dục:
Dục tức là những ham muốn của con người. Thông thường trí lực/ sức lực/ tài lực … của mỗi người là có hạn nhưng ham muốn là vô hạn cho nên cần phải quả dục, điều chỉnh những ham muốn lại cho phù hợp (không nên mơ tưởng hão huyền như ai đó rêu rao là làm theo năng lực/ hưởng theo nhu cầu).
Quả dục có thể hiểu là điều chỉnh và kiểm soát dục vọng của mình, cần biết tiến/ lùi đúng lúc, cần lường trước hậu họa của việc tham lam/ sân si vô độ.
3.6. Thủ chân:
Thủ chân ở đây có thể hiểu theo 2 nghĩa:
- Một là giữ vững chân khí đã rèn luyện được thông qua việc bế tinh, dưỡng khí; một khi đã đạt được rồi thì cần phải giữ vững, không để suy giảm.
- Hai là làm việc gì cũng cần phải dựa vào đạo lý/ lẽ phải (chân lý).
3.7. Luyện hình:
Luyện hình cũng có thể hiểu theo 2 nghĩa:
- Một là giữ vững và luyện thêm để phát huy cái thần khí/ thần lực/ thần thái mà mình đã sở đắc.
- Hai là tập luyện để thể hình (gân, cơ, xương) được khỏe mạnh/ cứng cáp làm nền tảng cho tinh, khí, thần lưu chuyển và phát huy.
4. Các bài tập:
Các bài tập thì có 2 phần động công và tĩnh công (xem trong các bài trong thư mục khí công).
4.1. Động công:
- Bát đoạn cẩm
- Trường sinh âm dương khí công
- Dịch cân tẩy tủy kinh
- Cửu thủ nhuyễn công
- Bát bộ trang
- Kim cương khí công
4.2. Tĩnh công:
- Thông mạch nhâm đốc
- Đại chu tiên và tiểu chu thiên
- Thiền
http://thichduthu07.blogspot.com/2015/02/khi-cong-can-ban.html?q=kh%C3%AD+c%C3%B4ng
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét