Thứ Hai, 9 tháng 10, 2017

Feeling: LALA LAND

LALA LAND

Khi những nốt nhạc cuối cùng dừng lại, khi ngón tay Seb rời khỏi phím đàn piano, mình đã trào nước mắt. Mình không thấy tiếc cho TY của Seb và Mia bởi đơn giản cuộc sống là vậy. Họ đã yêu thật lòng, sống thật lòng và đam mê thật lòng. Đấy chẳng phải là điều quan trọng nhất của cuộc đời này hay sao: Được sống thật với lòng mình và theo đuổi, đạt được đam mê của mình. Có điều, cuộc sống là vậy, ông trời không lấy của ai tất cả và cũng không cho ai tất cả.

Seb và Mia hoàn toàn có thể tự hào vì thời gian họ đã sống cho tình yêu, đam mê của mình. Bởi nếu thật sự tình yêu là như thế, thì hãy cứ tận hưởng từng phút giây đi, đừng lo ngày mai làm sao, sẽ thế nào, sẽ về đâu vì dù có thế nào thì …cũng chẳng sao. “I don't care if I know. Just where I will go,  'Cause all that I need is this crazy feeling, A rat-tat-tat on my heart” (“City of stars”). Và khi phải lựa chọn giữa tình yêu và đam mê/sự nghiệp, họ phải chấp nhận sự thật rằng khó có thể có cả 2 cùng lúc. Lựa chọn ấy thật khó khăn, đau khổ nhưng cũng là cơ hội để họ nhìn sâu vào bản ngã của mình và trưởng thành hơn, nhân bản hơn.
Miễn là khi đã lựa chọn, họ đã hạnh phúc với lựa chọn của mình. Đó là khi Seb và Mia biết, mình biết it's time to grow up!

Mình nhớ đã đọc 1 đoạn review về bộ phim này với so sánh về sự lựa chọn giữa Bánh mỳ và Hoa hồng! Nhưng nếu như (mình ghét chữ này) sự nghiệp đến với 2 người không cùng 1 thời điểm như vậy có thể mọi chuyện đã khác chăng?
Mình cũng rất thích đoạn review này: Khi chúng ta còn trẻ, chúng ta chẳng thể nào có được trọn vẹn cả tình yêu lẫn sự nghiệp. Nhưng khi chúng ta đã có một trong hai, thì cái còn lại cũng đã biến mất tự lúc nào. Đó gọi là tiếc nuối.

Nó đúng và chân thực đúng như cuộc đời này phải vậy.
Như TY của Seb và Mia đến khi nó phải đến, là khi đang ngồi với bạn trai mà Mia phải chạy đến bên Seb, là khi “chạm tay nhau 1 giây thôi là nhớ nhau cả đời” nhưng nó buộc phải kết thúc khi 2 người biết mình sẽ phải lựa chọn sự nghiệp, it’s time to grow up dù cả 2 biết mình sẽ yêu người kia mãi mãi “I will love you forever”.

Nhưng không tiếc nuối vì 2 người đã sống với tất cả tuổi trẻ của họ, không ân hận, tiếc nuối vì những việc chưa làm, những cơ hội không nắm bắt hay những tình yêu không đáp lại!

Và mình biết mình sẽ còn xem lại bộ phim này!

Khai giảng năm học 2017-2018 (for my kids)

Trích đoạn Harry Potter tập 1
"Chà, khó đây, rất khó ! Can đảm có thừa... Trí tuệ cũng không kém... Lại có năng khiếu, ái chà, có tài đấy quỷ thần ơi!... Và khát vọng khẳng định chính mình nữa chứ. Hay thật! Thế.. mi muốn ta phân loại ngươi vô nhà nào hả?Harry nắm chặt tay ghế mà nghĩ: *Đừng vô Slytherin. Đừng vô Slytherin*
Không chịu vô Slytherin hả ? Mi có chắc không ? Vô đó mi có thể trở thành vĩ đại, trong đầu mi đã có tất cả rồi và Slytherin sẽ chắc chắn giúp mi trở thành vĩ đại.
Không hả ? Được thôi, nếu mi đã DỨT KHOÁT LỰA CHỌN thì tốt hơn hết là về Gryffindor."
--------------------------------------------------------------------------------------------------------
Nhím Mon yêu của mẹ, trên đây là 1 trong những trích đoạn mẹ thích nhất trong series truyện Harry Potter – một tập sách vô cùng thú vị mà mẹ đã, đang và sẽ cùng 2 con đọc trong những tháng ngày tới và nhiều năm sau này.
Hôm nay là lễ khai giảng Lớp 2 của chị Nhím và lớp 5 tuổi của em Mon. 2 con háo hức, dậy từ sớm để chuẩn bị nào quần áo đẹp, nào cờ, nào hoa rồi cùng bà và bố mẹ tới trường.
Chị Nhím đã vô cùng tự lập, đã không ngoái tìm mẹ mà háo hức hòa cùng lễ Khai giảng của mình trong bộ đồng phục trắng tinh khôi đón các em Lớp 1 “Năm ngoái các anh chị đã đón con rồi, năm nay con được đón các em Lớp 1!”. Con đã biết mình trở thành chị trong trường!
Em Mon năm nay cũng như năm ngoái, dự xong lễ khai giảng của chị (kết thúc lúc 8h10) mới về khai giảng trường em (bắt đầu lúc 8h30). Em Mon tự tin đứng bên các bạn khi mẹ chụp ảnh tập thể và rất tự hào khoe với bạn bên cạnh: “Mẹ tớ đấy, mẹ tớ chụp ảnh đẹp lắm” và vẫy tay chào mẹ, tự hào bước vào lớp khi lễ Khai giảng kết thúc mà không đòi về cùng mẹ nữa!
Mẹ vỡ òa trong hạnh phúc khi được chứng kiến và là 1 phần trong khoảnh khắc các con trưởng thành hơn như hôm nay! Mẹ đã, đang và sẽ luôn luôn dõi theo các con thân yêu của mẹ.
“Này con yêu ơi, con biết không
Mẹ yêu con, yêu con biết bao
Hãy cứ đi, Mẹ bên con
Dõi theo con từng bước chân.”
Hôm qua, trước ngày khai giảng 1 hôm, mẹ cũng đã cùng các con xem rất nhiều trích đoạn mà mẹ con mình cùng yêu thích trong series phim Harry Potter. Từ Chiếc nón phân loại – Sorting Hat như trên, hay tới đoạn 3 bạn cùng tìm Hòn Đá Phù Thủy đoạn cuối tập 1, đoạn Harry bị ngã rồi lại đứng lên trong chiến đấu với con rắn trong tập 2, đoạn Harry bị tẩy chay, hơn 1 nửa trường Hogwart đeo phù hiệu “Harry Thối - Potter Stinks hay đoạn mà cả 2 con xem đi xem lại nhiều lần khi Harry bị vất văng khỏi chổi khi chiến đấu với Rồng đuôi gai trong cuộc thi Tam pháp thuật và cả đoạn Harry đã chiến đấu và chiến thắng Kẻ-mà-ai-cũng-biết-là-ai đấy Vodermort như thế nào. Cũng giống như Harry, Hermione và Ron và cả bố mẹ, các con cũng sẽ trải qua những thử thách trong hành trình trưởng thành của mình. Có thể sẽ có lúc con bị tẩy chay, con bị bắt nạt, con thất bại, con làm sai,… nhưng các con hãy luôn nhớ: bạn bè và gia đình là vô cùng quan trọng; dù bạn bè và gia đình là vô cùng quan trọng nhưng chỉ CON – duy nhất CON là người LỰA CHỌN, QUYẾT ĐỊNH và CHỊU TRÁCH NHIỆM với cuộc đời con. Trong cuộc sống và trên con đường trưởng thành, chắc chắn con sẽ thất bại, sai lầm và gặp vô vàn thử thách. Điều quan trọng nhất là con trưởng thành từ thất bại, sai lầm và không bỏ cuộc! Mẹ tin và mẹ biết các con của mẹ sẽ làm được!
Mẹ rất thích câu nói sau và trích dẫn lại để dặn con cũng như tự dặn mình: 1 trong những điều khó khăn nhất trong cuộc sống là lựa chọn; "sự dũng cảm nhất chính là dù khó khăn đến đâu cũng lựa chọn cách sống TỬ TẾ và con đường CHÍNH TRỰC".
Do remember: "It is our choices, Harry, that show what we truly are, far more than our abilities." (Dumbledore)

Review sách - KHI HƠI THỞ HÓA THINH KHÔNG

‘When Breath Becomes Air’ không phải là tựa sách hay nhất mình đã từng đọc nhưng đó là 1 trong những quyển sách để lại nhiều xúc cảm và ám ảnh nhất. Mình không biết những ghi chép của tác giả về khoảng thời gian làm bác sĩ nội trú hay những lời tự bạch khi bác sĩ cũng sợ hãi, chiến đấu và chấp nhận căn bệnh ung thư Phổi gia đoạn cuối gây xúc động với mình hơn. Chỉ biết rằng mình đã phần nào đó biết và hiểu được ý nghĩa của cuộc sống từ những ghi chép về cái chết của Bác sĩ phẫu thuật thần kinh và nhà khoa học thần kinh tài năng đó. Và mình cũng biết, mình sẽ còn đọc lại cuốn sách này thêm nhiều lần nữa!

 “Trong không khí là sự căng thẳng và đau đớn. Đôi khi, bạn hít thở mà không nhận ra. Nhưng khi khác, giống như những ngày trời nồm ẩm ướt, nó có sức nặng riêng đến ngạt thở. Đôi khi trong bệnh viện, tôi cảm thấy như mắc kẹt trong một mùa hè chốn rừng hoang vô tận, người sũng mồ hôi, những cơn mưa nước mắt của các gia đình có người thân bỏ mạng đang ào ào rơi xuống.”  
“Khi không có chỗ cho con dao mổ thì lời nói chính là công cụ duy nhất của các bác sĩ phẫu thuật.”
“Tại sao tôi vốn uy quyền trong bộ y phục bác sĩ phòng mổ nhưng lại vô cùng rụt rè khi mặc áo bệnh nhân.”
"Ý định tốt chẳng bao giờ là đủ, nhất là khi có quá nhiều thứ phụ thuộc vào tay nghề của bác sĩ, khi mà sự sai khác giữa thảm kịch và tự do chỉ cách nhau có vài milimet".
Cho dù bạn có hoàn hảo, nhưng nhân gian thì không. … Bạn không bao giờ có thể đạt được sự hoàn hảo, nhưng bạn có thể tin vào đường tiệm cận của những gì mình không ngừng hướng tới”
“You that seek what life is in death,
Now find it air that once was breath.” 



Up and Down

11 Sep 2017 Event - cannot name it

Worst birthday ever due to that feeling. It killed me for 24 hours.
After that it was ok enough to enjoy a night with French Jazz in L'espace - so wonderful that I will come again!

And then, due to it, I was up and down and then felt  nothing! It was good to feel nothing. 
It means that I am free from it, overcome it. But not really, I know!
It was yesterday - a really happy working Sunday to me and when I was busy, it was good to me!
Back to normal as usual though it cannot be usually any more.
Ah, it just remind me about Hot and Cold by Kate Perry, dont know why haha. But it's ok!

'Cause you're hot then you're cold
You're yes then you're no
You're in then you're out
You're up then you're down
You're wrong when it's right
It's black and it's white
We fight, we break up
We kiss, we make up
(You) You don't really want to stay, no
(You) But you don't really want to go-o
You're hot then you're cold
You're yes then you're no
You're in then you're out
You're up then you're down