‘When Breath Becomes Air’
không phải là tựa sách hay nhất mình đã từng đọc nhưng đó là 1 trong những quyển
sách để lại nhiều xúc cảm và ám ảnh nhất. Mình không biết những ghi chép của
tác giả về khoảng thời gian làm bác sĩ nội trú hay những lời tự bạch khi bác sĩ
cũng sợ hãi, chiến đấu và chấp nhận căn bệnh ung thư Phổi gia đoạn cuối gây xúc
động với mình hơn. Chỉ biết rằng mình đã phần nào đó biết và hiểu được ý
nghĩa của cuộc sống từ những ghi chép về cái chết của Bác sĩ phẫu thuật thần
kinh và nhà khoa học thần kinh tài năng đó. Và mình cũng biết, mình sẽ còn đọc
lại cuốn sách này thêm nhiều lần nữa!
“Trong không khí là sự căng thẳng và đau đớn.
Đôi khi, bạn hít thở mà không nhận ra. Nhưng khi khác, giống như những ngày trời
nồm ẩm ướt, nó có sức nặng riêng đến ngạt thở. Đôi khi trong bệnh viện, tôi cảm
thấy như mắc kẹt trong một mùa hè chốn rừng hoang vô tận, người sũng mồ hôi, những
cơn mưa nước mắt của các gia đình có người thân bỏ mạng đang ào ào rơi xuống.”
“Khi không có chỗ cho con dao mổ thì lời nói chính là công cụ
duy nhất của các bác sĩ phẫu thuật.”
“Tại sao tôi vốn uy
quyền trong bộ y phục bác sĩ phòng mổ nhưng lại vô cùng rụt rè khi mặc áo bệnh
nhân.”
"Ý định tốt chẳng bao giờ là đủ, nhất là khi có quá nhiều
thứ phụ thuộc vào tay nghề của bác sĩ, khi mà sự sai khác giữa thảm kịch và tự
do chỉ cách nhau có vài milimet".
Cho dù bạn có hoàn hảo, nhưng nhân gian thì không. … Bạn
không bao giờ có thể đạt được sự hoàn hảo, nhưng bạn có thể tin vào đường tiệm
cận của những gì mình không ngừng hướng tới”
“You that seek what life is in death,
Now find it air that once was breath.”
Now find it air that once was breath.”
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét