Thứ Ba, 18 tháng 7, 2017

Mưa ngày 17.7.2017 - nhớ ngày bé dầm mưa

17/7/2017 Mưa to vào ngày toàn số 7.

Hết giờ làm việc mà mưa to quá nàng k dám về đi xe máy về. Người yêu nàng đề nghị đi đón nàng mà nàng từ chối vì không muốn người yêu vất vả! Nàng may mắn chưa?
Bạn Cá rô thì đề nghị "bơi" tới đón nàng nhưng nàng k tin là bạn có thể "bơi" đón nàng mà nàng không bị ướt nên fix là nàng sẽ tự "bơi" về. Và nàng did it!

Nàng mặc áo mưa, kéo áo mưa sát chặt vào người, siết chặt lại cái mũ bảo hiểm và lướt ra giữa trời mưa. Phố không như phố của mọi ngày vì dù đúng giờ tan tầm nhưng mưa to quá nhiều người không ra đường mà chờ tạnh mưa. 
Hôm nay phố là của nàng! Có những đoạn đường nước ngập tới bánh xe, cố đi chậm chờ đèn xanh đi tiếp để không phải hạ chân ướt giày. Trước cửa SVĐ Mỹ Đình, đường rộng, mưa siêu to nước không thoát kịp nên càng làm tăng cảm giác xung quanh mênh mông toàn nước. Những giọt mưa to, thi nhau rơi xuống mặt nước mênh mông và táp ướt cái khẩu trang con gấu nàng đang đeo. Vừa lái xe, co ro trong áo mưa, nàng ngắm nhìn xung quanh với đôi mắt rất tò mò và cảm thấy thật thú vị: đã lâu lắm, nàng k lái xe trời mưa to thế này. 
Xung quanh xe máy ai cũng cố đi nhanh, cố tránh đoạn ngập nước; ô tô thì cẩn thận tránh xe máy vì chắc mấy anh lái xe biết người đi xe máy đi khá ẩu vào những ngày mưa (nhất là nàng, ngày mưa hay nắng đều ẩu cả hihi).
Với tay cởi vứt cái khẩu trang, nàng hít 1 hơi dài căng lồng ngực với đầy nước mưa táp vào mặt, vỡ òa cảm giác mới mẻ mà quen thuộc. Nàng như quay trở về thời 9,10 tuổi nghỉ hè trốn ngủ trưa dầm mưa, chân trần nhảy nhót cùng những giọt mưa trong cái sân gạch nhà ông bà. Rồi có những hôm cào lúa, bê lúa chạy mưa và cười khành khạch, mãn nguyện khi ông bà, cô chú, các anh chị em và nàng bê những thúng lúa cuối cùng vào nhà trước khi ông trời vẩy những giọt nước thánh đầu tiên xuống. Nàng ngửa mặt lên trời để mặc cho mưa nhảy nhót trên mặt mình và không còn co ro trong áo mưa nữa, nàng cởi giày và vừa giang rộng 2 chân vừa lái xe (trong 5s) nữa nàng cười thật to, thật mới mẻ và thật thân quen.

Đôi khi thả mình vào mưa thật thú vị. Cũng như vậy, đôi khi trong cuộc sống gặp những điều tưởng như không hay nhưng chỉ cần nhìn theo một cách khác, 1 góc nhìn khác thì điều đó cũng có cái thú vị riêng của nó. Chỉ là mình có dám nhìn, cảm nhận, hành động theo 1 cách khác hay không thôi.

Có tiếng bíp còi từ phía sau. Nàng quay lại mỉm cười xin lỗi rồi … co chân, đi giày và lái xe tiếp.

Khi viết những dòng này, trời vẫn mưa do ảnh hưởng của bão. Nàng sẽ lại hòa mình vào mưa nếu trời vẫn mưa và đường vẫn ít người đi như hôm trước. Nàng đã và sẽ khám phá được điều thú vị trong mưa của riêng nàng!

Thứ Hai, 17 tháng 7, 2017

PLACES I went (Nơi tôi đã tới)

Nơi tôi đã đến, đã ngắm, đã sống trọn từng phút giây

- Nơi tôi sinh ra: Yên Bái
- Nơi tôi lớn lên - Quê Hương: Lâm Thao,Việt Trì, Phú Thọ
- Làm dâu: Bắc Giang, Bắc Ninh
- Nơi tôi sống: Hà Nội

I. VIỆT NAM

Lào Cai
Yên Bái
Vĩnh Phúc
Lạng Sơn
Thái Bình
Nam Định
Nghệ An
Thanh Hóa
Hải Phòng
Quảng Ninh
Khánh Hòa
Đà Nẵng
TP. HCM
Phú Yên


II. NHẬT BẢN
Niigata
Tokyo
Chiba
Ibaraki
Tochigi
Nagano
Aichi-Nagoya
Osaka
Kyoto
Gifu
Yamaguchi
Kanazawa
Fukuoka
Ehime
Kagawa
Tokushima
Hiroshima


III. TRUNG QUỐC
Cửa khẩu Lào Cai haha

IV. THÁI LAN
Bangkok
Pattaya

V. USA
Hawaii

Thứ Ba, 11 tháng 7, 2017

THIÊN THẦN của tôi

1. Thi sĩ

Thi sĩ NHÍM tròn 6 tuổi, bài thơ mới sáng tác, nguyên gốc, không chỉnh sửa (19.3.2017)

CON ĐI THÁM HIỂM THẾ GIỚI 

Con chào dì Hương thân mến 
Một ngày con ra bờ hồ 
Gặp một con rùa khổng lồ như ai
Dì có đi cùng con không? 
Để con còn cho dì xem con này

Ngày nữa con ra ngoài ao
Thì thấy đàn vịt đang chạy lao xao
Con yêu chú vịt thế nào
Cùng nhau ra ngoài lộn ao suốt ngày

Ngày nữa con ra ngoài sông
Thì thấy chim hót líu xíu bên sau

Ngày nữa con ra ngoài ruộng
Thì thấy đàn bọ đang chạy lao xao

Một ngày con ra ngoài biển
Thì thấy đàn cua đang kêu lách cách

Một ngày con đi leo núi
Thì thấy đàn bướm bay quay người con

Ký tên: thi sĩ TÓC XOĂN, mến tặng dì Hương con yêu dì lắm


2. Xuân 2017
Xuân này con đã biết việc nhà
Bố mẹ thảnh thơi ngồi thưởng trà
Cậu em vào vườn đi hái quả
Cô chị đon đả cắm lọ hoa
Được lúc, cậu em liền đuổi gà
Cô chị thấy thế thả chó ra
Cậu em hoảng quá cong mông chạy
Vừa chạy vừa la: chớ cắn ta
Bố ngồi cười bảo: chúng mày được
Năm Gà, Rồng - Hổ đều tiến xa 😊

#Xuân2017


3. Cụ non Nhím xù (19/11/2016)

Mẹ là chủ nhà
Sáng nàng bật ti vi xem, vào Youtube nàng vui mừng nói : Con biết ai là chủ nhà rồi. Mẹ chính là chủ nhà vì Ti vi viết Trang Chủ! 😂😂😂

Vận động viên điền kinh tương lai: Con thích nên Chiều con đi bo 17 tầng cầu thang từ nhà mẹ Phang Tim xuong, mẹ cũng phải ngạc nhiên! Có vẻ có tố chất thể thao! 

Than thở như bà cụ non: Mẹ đang chở nàng đi qua doan đường đang làm, nàng nhìn rồi thở dài sượt "haizzz k biết bao giờ đường mới làm xong?" Ôi cụ non của tôi

Chủ Nhật, 9 tháng 7, 2017

ẢNH của tôi (Pika sưu tập, tự chụp, mượn kaka)

Bạn trai mới của mình:
- Mạnh mẽ
- Tâm lý với phụ nữ
- Đen
--> Sony Alpha 6000







SÁCH của tôi (Pika giới thiệu, đánh dấu, review)

Bởi vì sách là thế giới (Nhã Nam)

1. My favourist book list:
Nhân 1 ngày tháng 4 Hà Nội se lạnh vì nàng Bân đỏng đảnh, mình xin phép chia sẻ về những người bạn sách của mình. Mình khá thích đọc sách và đọc nhiều thể loại tùy vào từng thời điểm chứ không chỉ thích 1 loại nào.
Danh sách dưới đây là những cuốn sách mình yêu thích hoặc có tác động và ảnh hưởng tới mình theo cách tích cực (nghĩa rộng). Mình rất muốn đọc review sách và cũng muốn chia sẻ cảm nhận về sách với mọi người. Hy vọng sẽ làm được!
1. Bộ Harry Potter 7 tập
2. Ngôi nhà nhỏ trên thảo nguyên 9 tập (sách gối đầu giường của dòng họ tổng thống Bush-từ Bush cha)
3. Suối nguồn (Ayn Rand)
4. Mật mã Da Vinci (Dan Brown)
5. Hành trình về Phương Đông (Baid Spaldling - đang đọc dở)
6. Dấn thân (Sheryl Sandberg)
7. Tiểu thuyết kinh điển: Không gia đình, Ruồi trâu, Người đua diều, Cuốn theo chiều gió, các tác phầm của Jane Austen,...
8. Hai số phận
9. Chạng vạng 4 tập
10. Ann tóc đỏ 4 tập
11. Ăn, Cầu nguyện và yêu (Eliza Gilbert)
12. Sách của thiền sư Thích Nhật Hạnh: Thả 1 bè lau, Đường xưa mây trắng, Nẻo về của ý, Giận
13. Sách sức khỏe: Bác sĩ tốt nhất là chính mình (12 tập); Phương pháp phục hồi sức khỏe theo tự nhiên, Nhân tố Enzyme, Dưỡng sinh thông kinh lạc, ...
14. Non nước VN
15. Sách GD con: Vô cùng tàn nhẫn, vô cùng yêu thương, Dạy con đôi khi thật đơn giản, Chờ đến mẫu giáo thì đã muộn, Nuôi dạy con kiểu Nhật Bản,...
16. Đèn không hắt bóng
17. Đệ nhất phu nhân Nước Mỹ
18. Dế mèn phiêu lưu ký
19. Khuyến học
20. Lời hứa về 1 cây bút chì
21. Ngón tay em còn thơm mùi oải hương
22. Sách kỹ năng: 7 thói quen của người thành đạt, những điều trường Havard không dạy bạn,
23. Cha giàu cha nghèo --> thay đổi hoàn toàn định hướng công việc cho 2 vợ chồng mình từ khi đọc năm 2007.
24. About American: This is my land and your land
25 Best poems of American

Với mỗi cuốn sách, mỗi người đọc sẽ có cảm nhận cho riêng mình giống như cùng 1 thầy, 1 sách mà các bạn trên lớp không phải ai cũng hiểu, lí giải vấn đề giống nhau. Đơn giản những cuốn sách trên đã cho mình được sống trong một thế giới khác, cho mình những bài học và cơ hội để nhìn lại bản thân, cuộc sống hiện tại của mình và chiêm nghiệm, đổi thay theo cách tốt hơn.

2. Ra vườn nhặt nắng #Review #Ravuonnhatnang

Có lẽ đây là một trong những *cuốn sách* khiến mình và 2 bạn bé nhà mình *yêu từ cái nhìn đầu tiên* - từ trang bìa cực dễ thương và gần gũi. Và quả thật, *cuốn sách, cuốn thơ* này xứng đáng với tình yêu sét đánh đó của mình khi mình lật dở từng trang, nhâm nhi từng con chữ, ngắm từng hình ảnh để trí tưởng tượng bay xa, quay về với thế giới thời 6 tuổi, 9 tuổi.
“Đôi khi thế giới này
Cần để yên bé ngủ
Tiếng úp mỳ của ta
Cũng bớt phần thô lỗ
Con khủng long qua phố
Cũng lót đệm vào chân
Chim gõ kiến ăn đêm
Đeo cao su vào mỏ”

Những vần thơ mộc mạc, trong trẻo tựa như 1 bức tranh khiến cho bất cứ ””ai đã từng 9 tuổi”đều phải mỉm cười, thoát khỏi những toan tính trong cuộc sống hàng ngày trong chốc lát, trở về với tuổi thơi với khát khao, ước mơ làm người hùng, công chúa, dế mèn, bọ rùa để khám phá thế giới.

Trang đầu tiên là những dòng thư từ Anh Bút Chì – cái tên thôi cũng thấy thân thương – khiến mình đọc lại 2 lần rồi mới lật trang thơ đầu tiên.
Thực sự cảm nhận được tình cảm thân thương, những trăn trở yêu thương, những vỗ về cho tâm hồn con trẻ - đứa trẻ con bên trong mình.
Đứa trẻ con bên trong một người lớn là mình bất giác mỉm cười thỏa mãn!

*Em đọc thơ lên, em nghe thấy tiếng nhạc. Em xem tranh vẽ, em cảm thấy không gian. Dù em đã từng 6 tuổi hay chưa từng 6 tuổi. Dù em là trẻ con hay là đứa trẻ con bên trong một người lớn. Dù em là ai, ở đâu, làm gì. Những kỳ diệu này là để dành cho em đó. Và sẽ mãi mãi là như vậy*

Có lẽ đôi khi tất cả mọi người lớn cũng cần được trở lại làm trẻ con một lúc….
Để thấy mình thật nhỏ bé cần khiêm nhường
Để thấy thế giới thật đẹp cần nâng niu
Để thấy cuộc sống thật đơn giản cần yêu thương

“Nụ cười nở trên mặt đất
Hẳn là có lí do gì
Chắc tại cuộc đời đẹp quá
Dù ai làm nó xấu đi“

Đây có thể là món quà quý cho những người lớn tự dưng thấy quá mệt mỏi khi phải làm người lớn (như mình đôi khi)
Thấy-đọc-ngắm *Ra vườn nhặt nắng*, người lớn mệt mỏi sẽ:
Xúc động khi thấy đứa trẻ con bên trong mình được vỗ về
Nghe thấy tiếng nhạc từ những vần thơ trong trẻo
Cảm được không gian từ những nét vẽ sống động ngọt ngào
Giữ cho riêng mình một điều *mãi mãi* trong thế giới *Không có gì là mãi mãi* của người lớn. Muốn viết – đơn giản là muốn viết gì đó khi cầm trong tay 1 cuốn sách, 1 tập thơ, 1 món quà tuyệt vời như thế này!
“Hãy viết bằng màu mực tím
Hoặc là bàn phím màu xanh
Hãy viết bằng tấm lòng lành
Cho dù bạn đang giận dữ“

Cảm ơn người Bạn 😊1 năm mới gặp 1 lần.
Cảm ơn món quà khiến *người lớn được là trẻ con và trẻ con được là chính mình*
Chúng ta gặp và có thể tin tưởng, lắng nghe và được lắng nghe nhau như thế này chắc là do Luật Hấp Dẫn.

Be happy always!
“Vì niềm vui – ánh sáng – tốn nhiều pin”

Saitama 1 ngày mưa tháng 6 (2017)

21.6.2017

Mưa. Mưa ngọt lắm ý. Không sấm chớp. Không gió giật. Chỉ có mây xám từ từ kéo tới và cứ thế mưa.


Thưởng cho mình 1 giấc ngủ nướng ngày mưa sau 1 đêm thức khuya làm báo cáo. Ngủ nướng rồi cũng ăn sáng kiểu ... ngái ngủ bằng 2 cái ebi senbei, 1 hộp nước ép táo. 

Rồi nàng đội ô, ra phố, khám phá khu quanh ga Omiya sầm uất! Nàng bước vào trú mưa ở Big Camera rồi quyết tâm mua máy ảnh Sony A6000 cơ mà băn khoăn về màu sắc và trời mưa to làm nàng tự nhủ sẽ mua ở Nagoya!

Lượn lờ shopping không phải sở thích của nàng mà bữa ấy, nàng lượn từ Big Camera, Sogo Center, Tokyu Hands tới cả The Suit Company! Nàng lượn 3 vòng mà không tìm được Uniqlo mua đồ hộ bạn vì nó nằm ở tầng hầm mà IP 6S của nàng cứ vào hầm là chịu k phát được wifi.

Thật may là k tìm được Uniqlo nhưng lạc bước xuống tầm hầm với cơ man nào đồ ăn, đồ ngọt, đồ muối chua, ebi senbei, omochi, ... ! Nàng đi xuyên qua cái cửa kính tự động nặng nề và không hề chú ý gì hay đáp lời cảm ơn tới 2 bạn nhân viên cúi đầu chào nói j đó! Trời mưa se lạnh, bước vào đây như bước vào 1 thế giới khác, nàng đã bị hớp hồn! Mùi cafe thơm ngát, mùi bánh ngọt, bánh mỳ mới và đang nước lan tỏa trong không gian đánh thức mọi giác quan của nàng và mọi khách hàng do cơn mưa ngọt ngào kia "đẩy xuống tầng hầm này". Hít căng lồng ngực tất cả những hương vị quyến rũ đó, ăn no bằng mắt những chiếc bánh mochi màu sắc nhẹ nhàng với lớp áo bột trắng bọc ngoài, nàng bị đổ gục trước những chiếc cheese cakes mà nàng cũng như những khách hàng trước đều phải cảm thán khi vừa cho 1 miếng vào miệng: Oishi! Chou Oishi! rồi xuýt xoa cười thỏa mãn với ly cafe ấm nóng trên tay!

Bước ra khỏi khu đồ ngọt, cafe, nàng lại lượn ngay tới quầy sashimi và sushi, chọn 1 hộp sushi ngon nhất cho 1 ngày mưa ngọt nhẹ ở Saitama. Những miếng sushi cá ngừ đỏ như màu ngọc lựu, sushi lươn nâu bóng, sushi trứng cá hồi, càng cua đỏ au, bóng loáng, sushi cá tráp trắng trong! Cô nhân viên cười trìu mến đưa hộp sushi bằng 2 tay và cúi đầu chào nàng, chúc nàng ngon miệng vào đúng giờ trước khi cửa hàng chật ních thực khách là nhân viên văn phòng từ những tòa nhà bên cạnh. Nàng nhanh chân bật ô, bước vào màn mưa nhẹ như mưa phùn VN và tưởng mùa xuân đang đâu đây. Rồi nàng bật cười khi nhận ra đây là cơn mưa mùa hè Saitama cuối cùng mà nàng enjoy trong 2017! Lần tới nàng tới đây có lẽ sẽ là mua thu chăng?

Những đường cong (Viết trong khi đang lang thang ở Tokyo)

20.6.2017 Trong khi chờ để khám phá Chợ cá Tsukiji Tokyo - Xếp hàng từ 2AM

Mình mê những đường cong.

Là đường cong của những người phụ nữ khi mặc áo dài truyền thống dù l

Là đường cong mơn mởn của thiếu nữ 18 hay đường cong đằm thắm của những bà mẹ 2 con tuổi 30, đường cong bắt đầu sợ thời gian của tuổi 40 hay đường cong tiếc nuối thanh xuân của tuổi 50 +.

Là đường cong của những con đường rợp đầy bóng cây trong công viên hay những con đường thật cong dẫn vào cao tốc; những con đường trên cao đan chéo nhau 2, 3 tầng như những sợi chocolate cong tròn trang trí trên chiếc bánh sinh nhật rực rỡ.

Là đường cong của những bãi biển rực rỡ biển xanh, cát trắng nắng vàng, nghiêng nghiêng những hàng dừa cong mình theo bờ cát rộng dài tới vô cùng.

Là đường cong của những đôi môi căng mọng hờn dỗi của những cô gái đang yêu; đường cong đôi mi của những thiên thần bé nhỏ đang ngon giấc; là đường cong thai nghén những thiên thần

Và không thể không thể đến đường cong chết người của những nụ cười mỉm, điệu cười nửa miệng vừa duyên vừa đểu của mấy chàng trai từng trải và hiểu cuộc đời không chỉ màu hồng nhưng sẵn sàng đối đầu và chiến thắng thử thách; luôn tìm thấy ý nghĩa cuộc sống, thấy cuộc đời thật đẹp từ chính những thử thách đó.

(30.4 lai hà mã☺)

 (Ảnh không liên quan - Osu Canon - Nagoya)

Nhớ và quên (Nhật Bản du ký)

12.6. 2017. Ngồi suy nghĩ trên Shinkansen nào đó không phải Nozomi hay Mizuho đi từ Nagoya

1. Nhớ
Có những sự việc, những ký ức đẹp mà sau 6 năm hay 16 năm vẫn nguyên vẹn, vẫn mỉm cười khi hồi tưởng lại. Tớ đã 2 lần 16!
2. Quên
Có những sự việc, ký ức hình như không đẹp lắm (quên rồi nên k chắc  😊) mà sau 6 tháng đã trôi tuột đâu mất. Quên để giành chỗ nhớ những khoảnh khắc, những tháng ngày đẹp! Tớ thật tuyệt!

3. Nhớ hay quên
60 phút ngồi ké Nozomi đêm qua 11.6.17 dài như 6 ngày ngồi tàu (tàu cuối nên đành làm liều 😂) làm mình hiểu thêm ý nghĩa của thời gian, tính kỷ luật.

Dù nhớ hay quên thì 60p này đã dạy mình nhiều điều.

Vì cuộc đời thật đẹp! Must be Góc nhìn

19.5..2017. Góc nhìn - Góc ảnh - Góc cảm ơn.


Vì cuộc đời thật đẹp!
Mình chưa biết chụp ảnh và thậm chí chưa có cái máy ảnh nào nên hồn trừ cái máy du lịch Canon IXY Digital mua từ năm 2009 giờ ở đâu không biết, vậy nên nhìn thấy những bức ảnh đẹp, những cameraman “súng ống đầy người” mình hâm mộ lắm.

Tình cờ gặp gỡ ngoài đời và trên FB với vài người bạn, senpai rồi mình chợt nhận ra: ô xung quanh mình cũng nhiều người chụp được ảnh đẹp như thế! Nhưng con người hời hợt của mình cũng chỉ dừng ở việc thấy ảnh đẹp, ngắm ảnh đẹp thì thích chứ cũng chưa đủ đam mê mua máy ảnh và “yêu máy ảnh”. Mình vẫn gắn bó với cái điện thoại nhưng đã tìm tòi hơn ngắm góc này góc kia, nâng cao lên hay hạ thấp xuống, lấy trọng tâm ở đâu (về mặt lý thuyết còn làm chuẩn hay chưa không tính)… và thật vui sướng khi có người khen: “chụp lên tay đấy”; “bức này đẹp đó em”; “biết chụp rồi cơ đấy”; “được đấy”!
Rồi mình chợt nhận ra,niềm vui của mình không phải chỉ từ được ngắm lại bức ảnh đẹp đó, hồi tưởng lại khoảnh khắc đó, mà mình thấy … cuộc đời đẹp hơn.
Sao lại thế? Vì mình đã biết “lặng nhìn cuộc sống”!
Do không biết chụp nên đành làm theo lý thuyết, ngắm góc này góc kia,…. và đó chính là lúc mình cảm nhận được “vẻ đẹp của cuộc sống”. Dần dần như 1 thói quen, khi nhìn mình thường chọn góc nhìn có thể chụp ảnh với cái ĐT của mình và cái trình chụp ảnh ĐT còi của mình. Đó là lúc mình cảm nhận thấy thế giới thật đẹp, thật nhiều sắc màu, thật sống động. Từng góc phố, từng chiếc lá rơi, từng con người thật trong cuộc sống,… đều thật đẹp. Mình thấy yêu cuộc sống hơn, thấy cuộc đời thật đẹp!

Cảm ơn những người bạn, senpai đã “vô tình” khiến mình đến với những tấm ảnh đẹp và nhìn cuộc sống với 1 con mắt khác, góc nhìn khác – góc thật đẹp để thấy yêu cuộc sống hơn và trân quý từng phút giây hiện tại! 


Get lost in Tokyo

15.6.2017 Get lost in Tokyo

Sáng nay, mình dậy sớm và cao hứng đổi hẹn khách hàng... và báo nghỉ làm. Vậy là trong 1 góc Tokyo hôm nay có 1 cô nàng váy ren trắng , tóc xù, môi đỏ má hồng tự do xuống phố tung tăng. Cô nàng ngồi trên 1 chiếc ghế đá vừa ăn sáng với 1 năm cơm Onigiri nhân tôm sốt Mayone, 1 quả táo và 1 chai nước ép, thưởng thức cái nắng 19 độ giữa mùa hè gió thổi mát lạnh và enjoy cái việc nàng rất thích: people watching

1 cô nhân viên công sở vest đen chỉnh tề cũng đang cơm nắm như nàng, 3 em học sinh đang nói cười vui vẻ chuẩn bị lên tàu học thể dục giữa trưa, 2 cụ già ngồi sưởi nắng nói chuyện thì thầm, thỉnh thoảng xua lũ chim bồ câu cứ rình mổ cái túi của cụ, ... Phía bên kia hàng cây là từng đoàn nhân viên công sở trong những bộ vest hoặc đồ công sở tối màu hối hả bước ra từ ga chờ đèn đỏ rồi sẽ rẽ trái, rẽ phải, đi thẳng tới nơi làm việc nào đó. Tuyệt nhiên rất ít nụ cười. Ai cũng chăm chú nhìn thẳng, nhìn Đt, nhìn đèn đỏ chứ k ai nhìn hay mỉm cười với nhau.
Bất chợt nàng nhớ tới 1 bài báo do du HS VN viết: nếu hỏi người Osaka về người Tokyo, họ sẽ trả lời rằng đó là những người vô cảm (đại ý thế)

Nàng k hẳn đồng ý. Vì khi nàng cười với lũ chim, 2 cụ già vừa nhìn nàng rất thân thiện và gật đầu cười chào nàng, chúc nàng 1 buổi sáng tốt lành. Nàng cúi đầu chào rồi xách túi bước đi lòng tràn ngập niềm vui. Nàng sẽ bước vào những con phố nho nhỏ kia để enjoy 1 Tokyo không ồn áo náo nhiệt, enjoy 1 ngày của riêng nàng! She in Tokyo!
(Lười up ảnh quá, up sau nha)