Mình
chưa biết chụp ảnh và thậm chí chưa có cái máy ảnh nào nên hồn trừ
cái máy du lịch Canon IXY Digital mua từ năm 2009 giờ ở đâu không biết,
vậy nên nhìn thấy những bức ảnh đẹp, những cameraman “súng ống đầy
người” mình hâm mộ lắm.
Tình cờ gặp gỡ ngoài đời và trên FB với vài
người bạn, senpai rồi mình chợt nhận ra: ô xung quanh mình cũng nhiều
người chụp được ảnh đẹp như thế! Nhưng con người hời hợt của mình
cũng chỉ dừng ở việc thấy ảnh đẹp, ngắm ảnh đẹp thì thích chứ
cũng chưa đủ đam mê mua máy ảnh và “yêu máy ảnh”. Mình vẫn gắn bó
với cái điện thoại nhưng đã tìm tòi hơn ngắm góc này góc kia, nâng
cao lên hay hạ thấp xuống, lấy trọng tâm ở đâu (về mặt lý thuyết còn
làm chuẩn hay chưa không tính)… và thật vui sướng khi có người khen:
“chụp lên tay đấy”; “bức này đẹp đó em”; “biết chụp rồi cơ đấy”;
“được đấy”!
Rồi mình chợt nhận ra,niềm vui của mình không phải
chỉ từ được ngắm lại bức ảnh đẹp đó, hồi tưởng lại khoảnh khắc
đó, mà mình thấy … cuộc đời đẹp hơn.
Sao lại thế? Vì mình đã biết “lặng nhìn cuộc
sống”!
Do không biết chụp nên đành làm theo lý thuyết, ngắm
góc này góc kia,…. và đó chính là lúc mình cảm nhận được “vẻ đẹp
của cuộc sống”. Dần dần như 1 thói quen, khi nhìn mình thường chọn
góc nhìn có thể chụp ảnh với cái ĐT của mình và cái trình chụp
ảnh ĐT còi của mình. Đó là lúc mình cảm nhận thấy thế giới thật
đẹp, thật nhiều sắc màu, thật sống động. Từng góc phố, từng chiếc
lá rơi, từng con người thật trong cuộc sống,… đều thật đẹp. Mình
thấy yêu cuộc sống hơn, thấy cuộc đời thật đẹp!
Cảm
ơn những người bạn, senpai đã “vô tình” khiến mình đến với những tấm
ảnh đẹp và nhìn cuộc sống với 1 con mắt khác, góc nhìn khác – góc
thật đẹp để thấy yêu cuộc sống hơn và trân quý từng phút giây hiện
tại!

Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét