Thứ Ba, 18 tháng 7, 2017

Mưa ngày 17.7.2017 - nhớ ngày bé dầm mưa

17/7/2017 Mưa to vào ngày toàn số 7.

Hết giờ làm việc mà mưa to quá nàng k dám về đi xe máy về. Người yêu nàng đề nghị đi đón nàng mà nàng từ chối vì không muốn người yêu vất vả! Nàng may mắn chưa?
Bạn Cá rô thì đề nghị "bơi" tới đón nàng nhưng nàng k tin là bạn có thể "bơi" đón nàng mà nàng không bị ướt nên fix là nàng sẽ tự "bơi" về. Và nàng did it!

Nàng mặc áo mưa, kéo áo mưa sát chặt vào người, siết chặt lại cái mũ bảo hiểm và lướt ra giữa trời mưa. Phố không như phố của mọi ngày vì dù đúng giờ tan tầm nhưng mưa to quá nhiều người không ra đường mà chờ tạnh mưa. 
Hôm nay phố là của nàng! Có những đoạn đường nước ngập tới bánh xe, cố đi chậm chờ đèn xanh đi tiếp để không phải hạ chân ướt giày. Trước cửa SVĐ Mỹ Đình, đường rộng, mưa siêu to nước không thoát kịp nên càng làm tăng cảm giác xung quanh mênh mông toàn nước. Những giọt mưa to, thi nhau rơi xuống mặt nước mênh mông và táp ướt cái khẩu trang con gấu nàng đang đeo. Vừa lái xe, co ro trong áo mưa, nàng ngắm nhìn xung quanh với đôi mắt rất tò mò và cảm thấy thật thú vị: đã lâu lắm, nàng k lái xe trời mưa to thế này. 
Xung quanh xe máy ai cũng cố đi nhanh, cố tránh đoạn ngập nước; ô tô thì cẩn thận tránh xe máy vì chắc mấy anh lái xe biết người đi xe máy đi khá ẩu vào những ngày mưa (nhất là nàng, ngày mưa hay nắng đều ẩu cả hihi).
Với tay cởi vứt cái khẩu trang, nàng hít 1 hơi dài căng lồng ngực với đầy nước mưa táp vào mặt, vỡ òa cảm giác mới mẻ mà quen thuộc. Nàng như quay trở về thời 9,10 tuổi nghỉ hè trốn ngủ trưa dầm mưa, chân trần nhảy nhót cùng những giọt mưa trong cái sân gạch nhà ông bà. Rồi có những hôm cào lúa, bê lúa chạy mưa và cười khành khạch, mãn nguyện khi ông bà, cô chú, các anh chị em và nàng bê những thúng lúa cuối cùng vào nhà trước khi ông trời vẩy những giọt nước thánh đầu tiên xuống. Nàng ngửa mặt lên trời để mặc cho mưa nhảy nhót trên mặt mình và không còn co ro trong áo mưa nữa, nàng cởi giày và vừa giang rộng 2 chân vừa lái xe (trong 5s) nữa nàng cười thật to, thật mới mẻ và thật thân quen.

Đôi khi thả mình vào mưa thật thú vị. Cũng như vậy, đôi khi trong cuộc sống gặp những điều tưởng như không hay nhưng chỉ cần nhìn theo một cách khác, 1 góc nhìn khác thì điều đó cũng có cái thú vị riêng của nó. Chỉ là mình có dám nhìn, cảm nhận, hành động theo 1 cách khác hay không thôi.

Có tiếng bíp còi từ phía sau. Nàng quay lại mỉm cười xin lỗi rồi … co chân, đi giày và lái xe tiếp.

Khi viết những dòng này, trời vẫn mưa do ảnh hưởng của bão. Nàng sẽ lại hòa mình vào mưa nếu trời vẫn mưa và đường vẫn ít người đi như hôm trước. Nàng đã và sẽ khám phá được điều thú vị trong mưa của riêng nàng!

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét