Sáng nay, mình dậy sớm và cao hứng đổi hẹn
khách hàng... và báo nghỉ làm. Vậy là trong 1 góc Tokyo hôm nay có 1 cô nàng
váy ren trắng , tóc xù, môi đỏ má hồng tự do xuống phố tung tăng. Cô nàng ngồi
trên 1 chiếc ghế đá vừa ăn sáng với 1 năm cơm Onigiri nhân tôm sốt Mayone, 1 quả táo và 1 chai nước ép, thưởng
thức cái nắng 19 độ giữa mùa hè gió thổi mát lạnh và enjoy cái việc nàng rất
thích: people watching
1 cô
nhân viên công sở vest đen chỉnh tề cũng đang cơm nắm như nàng, 3 em học sinh
đang nói cười vui vẻ chuẩn bị lên tàu học thể dục giữa trưa, 2 cụ già ngồi sưởi
nắng nói chuyện thì thầm, thỉnh thoảng xua lũ chim bồ câu cứ rình mổ cái túi của
cụ, ... Phía bên kia hàng cây là từng đoàn nhân viên công sở trong những bộ
vest hoặc đồ công sở tối màu hối hả bước ra từ ga chờ đèn đỏ rồi sẽ rẽ trái, rẽ
phải, đi thẳng tới nơi làm việc nào đó. Tuyệt nhiên rất ít nụ cười. Ai cũng
chăm chú nhìn thẳng, nhìn Đt, nhìn đèn đỏ chứ k ai nhìn hay mỉm cười với nhau.
Bất chợt
nàng nhớ tới 1 bài báo do du HS VN viết: nếu hỏi người Osaka về người Tokyo, họ
sẽ trả lời rằng đó là những người vô cảm (đại ý thế)
Nàng k
hẳn đồng ý. Vì khi nàng cười với lũ chim, 2 cụ già vừa nhìn nàng rất thân thiện
và gật đầu cười chào nàng, chúc nàng 1 buổi sáng tốt lành. Nàng cúi đầu chào rồi
xách túi bước đi lòng tràn ngập niềm vui. Nàng sẽ bước vào những con phố nho nhỏ
kia để enjoy 1 Tokyo không ồn áo náo nhiệt, enjoy 1 ngày của riêng nàng! She in Tokyo!
(Lười up ảnh quá, up sau nha)
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét