LALA
LAND
Khi
những nốt nhạc cuối cùng dừng lại, khi ngón tay Seb rời khỏi phím đàn piano,
mình đã trào nước mắt. Mình không thấy tiếc cho TY của Seb và Mia bởi đơn giản
cuộc sống là vậy. Họ đã yêu thật lòng, sống thật lòng và đam mê thật lòng. Đấy
chẳng phải là điều quan trọng nhất của cuộc đời này hay sao: Được sống thật với
lòng mình và theo đuổi, đạt được đam mê của mình. Có điều, cuộc sống là vậy,
ông trời không lấy của ai tất cả và cũng không cho ai tất cả.
Seb và Mia hoàn toàn có thể tự hào vì thời gian họ đã sống cho tình yêu, đam mê của mình.
Bởi nếu thật sự tình yêu là như thế, thì hãy cứ tận hưởng từng phút giây đi, đừng
lo ngày mai làm sao, sẽ thế nào, sẽ về đâu vì dù có thế nào thì …cũng chẳng
sao. “I don't care if I know. Just where I will go, 'Cause all that I need is this crazy feeling, A
rat-tat-tat on my heart” (“City of stars”). Và khi phải lựa chọn giữa tình yêu
và đam mê/sự nghiệp, họ phải chấp nhận sự thật rằng khó có thể có cả 2 cùng
lúc. Lựa chọn ấy thật khó khăn, đau khổ nhưng cũng là cơ hội để họ nhìn sâu vào
bản ngã của mình và trưởng thành hơn, nhân bản hơn.
Miễn
là khi đã lựa chọn, họ đã hạnh phúc với lựa chọn của mình. Đó là khi Seb và Mia
biết, mình biết it's time to grow up!
Mình
nhớ đã đọc 1 đoạn review về bộ phim này với so sánh về sự lựa chọn giữa Bánh mỳ
và Hoa hồng! Nhưng nếu như (mình ghét chữ này) sự nghiệp đến với 2 người không
cùng 1 thời điểm như vậy có thể mọi chuyện đã khác chăng?
Mình cũng rất thích đoạn review này: Khi chúng ta
còn trẻ, chúng ta chẳng thể nào có được trọn vẹn cả tình yêu lẫn sự nghiệp.
Nhưng khi chúng ta đã có một trong hai, thì cái còn lại cũng đã biến mất tự lúc
nào. Đó gọi là tiếc nuối.
Nó
đúng và chân thực đúng như cuộc đời này phải vậy.
Như
TY của Seb và Mia đến khi nó phải đến, là khi đang ngồi với bạn trai mà Mia phải
chạy đến bên Seb, là khi “chạm tay nhau 1 giây thôi là nhớ nhau cả đời” nhưng
nó buộc phải kết thúc khi 2 người biết mình sẽ phải lựa chọn sự nghiệp, it’s
time to grow up dù cả 2 biết mình sẽ yêu người kia mãi mãi “I will love you forever”.
Nhưng
không tiếc nuối vì 2 người đã sống với tất cả tuổi trẻ của họ, không ân hận, tiếc
nuối vì những việc chưa làm, những cơ hội không nắm bắt hay những tình yêu
không đáp lại!
Và mình biết mình sẽ còn xem lại bộ phim này!

